Khác

MẠC VĂN NĂM – KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH NƠI BIÊN CƯƠNG

“Những ký ức và công sức của anh Mạc Văn Năm trong những năm tháng kiên cường tuần tra, canh gác và gắn bó với bà con dân bản nơi biên giới xã Đức Hạnh, huyện Bảo Lạc, tỉnh Cao Bằng – những dấu ấn đẹp của người lính Thời hoa lửa.”

Tuyên Quang09/08/2026Xã Ngọk Bay (Đoàn xã Ngọk Bay)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẠC VĂN NĂM – KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH NƠI BIÊN CƯƠNG

(Xã Đức Hạnh, huyện Bảo Lạc, tỉnh Cao Bằng)

Mảnh đất biên cương Đức Hạnh – Bảo Lạc từ bao đời nay đã trở thành một phần máu thịt trong trái tim những người con kiên trung đứng chắn nơi tuyến đầu. Và với anh Mạc Văn Năm, nơi đây còn là nơi ghi dấu những năm tháng tuổi trẻ rực rỡ, những kỷ niệm in đậm dấu chân tuần tra, những lời hứa son sắt với Tổ quốc và với bà con dân bản nơi đây.

Nhớ lại những ngày đầu nhận nhiệm vụ về Đức Hạnh, địa hình núi đồi trùng điệp, lối đi lượn lờ theo sườn núi, mùa mưa đường trơn ngập lầy, mùa đông gió rét cắt da cắt thịt. Nhiều lần đi tuần tra dọc theo đường ranh, phải bám vào vách đá, vượt suối nước chảy xiết, đôi chân phồng rộp, quần áo ướt sũng từ đầu đến cuối ngày. Nhưng Mạc Văn Năm chưa bao giờ nản lòng – anh luôn nghĩ: “Tổ quốc giao cho mình đứng ở đây, thì dù khó khăn đến mấy cũng phải vững vàng, để phía sau được bình yên”.

Không chỉ cầm chắc súng nơi chốt chặn, Mạc Văn Năm còn để lại bao tình cảm đẹp với bà con các dân tộc ở xã Đức Hạnh. Khi bà con đi rừng không biết đường về, anh cùng đồng đội đi tìm suốt đêm; khi có gia đình khó khăn mùa màng thất bát, anh trích phần lương ít ỏi của mình mua lương thực, sách vở cho các em nhỏ; khi có những hiểu lầm về quy chế biên giới, anh kiên nhẫn giải thích từng câu từng chữ, vận động mọi người cùng giữ gìn sự đoàn kết, bảo vệ từng tấc đất tổ tiên để lại. Bà con nơi đây thường gọi trìu mến: “Năm không chỉ là người lính canh giữ biên giới, mà là người con của chúng tôi, luôn gần gũi và sẵn lòng chia sẻ”.

Những ký ức về nơi biên cương này có lúc là nắng cháy da trên đỉnh đồi, có lúc là mưa lạnh lùng trong đêm canh gác, có lúc là nỗi nhớ nhà, nhớ người thân chỉ có thể gửi qua những dòng thư vội vàng. Nhưng tất cả đã trở thành niềm tự hào lớn lao nhất trong đời anh. Mạc Văn Năm nói: “Dù sau này có đi đâu, làm gì, những ngày tháng đứng vững nơi biên giới Đức Hạnh sẽ luôn là hành trang, là niềm tin để tôi sống có trách nhiệm hơn với quê hương, với mọi người xung quanh”.

Mạc Văn Năm là một trong vô vàn những tấm gương thầm lặng của “Thời hoa lửa” – những người đã đặt tình yêu Tổ quốc lên trên hết, để tuổi trẻ của mình tỏa sáng giữa núi rừng biên cương Cao Bằng. Những ký ức, những công sức anh dành cho mảnh đất này sẽ mãi được ghi nhớ, như một minh chứng cho lòng kiên trung, cho sự hy lặng thầm để xây dựng lá chắn vững chắc cho hòa bình, hạnh phúc của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn