MẠCH MÁU CHIẾN TRƯỜNG: KÝ ỨC THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ QUÂN NHU
Trong dòng chảy của lịch sử, có những năm tháng mà mỗi bước chân, mỗi giọt mồ hôi của người lính đều hòa cùng vận mệnh của đất nước và nghĩa vụ quốc tế cao cả. Với người con của mảnh đất Đài Sơn, Phan Rang - Tháp Chàm (PR-TC), Ninh Thuận — chiến sĩ Võ Văn Khải (sinh ngày 05/10/1995, mang dòng máu của thế hệ cha anh sinh năm 1962), khoảng trời thanh xuân đẹp nhất chính là những năm tháng giữ chắc tay súng, vững tay cân để bảo đảm mạch máu hậu cần cho đồng đội nơi chiến trường khốc liệt.
Tiếng gọi tòng quân và những năm tháng rực lửa tại Đoàn 5504
Tháng 09 năm 1982, khi đất nước vừa trải qua những năm tháng chiến tranh biên giới Tây Nam đầy cam go và đang dốc sức giúp nhân dân Campuchia hồi sinh từ thảm họa diệt chủng, người thanh niên Kinh — Võ Văn Khải đã tình nguyện lên đường nhập ngũ.
Điểm đến của anh là Đoàn 5504 — đơn vị thuộc Mặt trận 579 (Quân khu 5), một trong những cánh quân chủ lực thực hiện nhiệm vụ quốc tế tại địa bàn tỉnh Stung Treng và các vùng lân cận trên đất bạn Campuchia. Tại đây, anh được giao một trọng trách vô cùng thầm lặng nhưng là mạch máu sống còn của toàn đơn vị: Nhân viên quân nhu.
Giai đoạn từ tháng 09/1982 đến tháng 04/1988 chính là chặng đường thử thách bản lĩnh sắt đá của anh Khải:
Trách nhiệm nơi trận tiền: Là chiến sĩ quân nhu giữa chiến trường K thiếu thốn đủ bề, anh phải đối mặt với muôn vàn hiểm nguy: từ những trận sốt rét rừng ác tính, những toán tàn quân Pôl Pốt phục kích, gài mìn trên các con đường tiếp tế, cho đến bài toán làm sao để giữ cho hạt gạo, miếng muối, tấm áo của bộ đội luôn đủ đầy để vững lòng chiến đấu.
Nỗ lực vượt bậc: Bằng sự tận tụy, gan dạ và tinh thần trách nhiệm cao, anh bền bỉ cống hiến, từ cấp bậc Hạ sĩ, Trung sĩ (H3) rồi kiên cường phấn đấu đạt đến cấp bậc Thượng sĩ — cấp bậc cao nhất của hạ sĩ quan chỉ huy phân đội.
Ký ức khắc sâu: Mốc thời gian kỷ niệm 12-thg 12 hằng năm luôn là ngày để anh và các đồng đội nhìn lại chặng đường gian khổ nhưng đầy tự hào ấy.
Phần thưởng cao quý từ lòng quả cảm: Với những đóng góp thầm lặng nhưng vô cùng to lớn cho xương máu đồng đội và sự nghiệp chung, anh đã vinh dự được Đảng, Nhà nước và Quân đội trao tặng những phần thưởng danh giá:
Huân chương Chiến sĩ vẻ vang (Huân CCC.H3)
Huy chương Chiến sĩ vẻ vang (Huy CCSVV H3)
Đây là sự ghi nhận thiêng liêng, là minh chứng bằng xương máu cho lòng trung thành và tinh thần vượt khó của người chiến sĩ quân nhu Đoàn 5504.
Giữ vững bản lĩnh bộ đội Cụ Hồ giữa đời thường
Tháng 04 năm 1988, sau khi hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ quốc tế vẻ vang, Thượng sĩ Võ Văn Khải phục viên trở về quê hương Đài Sơn, Ninh Thuận. Trải qua các mốc thời gian tiếp tục cống hiến và rèn luyện tại địa phương (được ghi nhận vào các năm 1999 và 2000), anh trở lại cuộc sống đời thường nhưng chất lính bộ đội Cụ Hồ vẫn vẹn nguyên.
Suốt chặng đường dài từ ngày rời tay súng cho đến nay, anh vẫn luôn giữ vững phẩm chất đạo đức, lối sống mẫu mực, Không một lần vi phạm kỷ luật, tích cực tham gia xây dựng quê hương Phan Rang ngày càng giàu đẹp.
Hôm nay nhìn lại, những chàng trai mười chín, đôi mươi của năm 1982 ngày nào giờ tóc đã điểm bạc. Thế nhưng, câu chuyện về "thời hoa lửa" trên đất bạn Campuchia, những đêm thức trắng lo từng bữa ăn cho đồng đội, những tấm Huân chương, Huy chương lấp lánh chiến công của anh Võ Văn Khải sẽ mãi là một thiên anh hùng ca bất tử, là niềm tự hào vô giá cho gia đình, dòng họ và thế hệ mai sau trên mảnh đất Ninh Thuận anh hùng.



