MẠCH MÁU NGẦM TRONG ĐẤT ĐỎ
Miền Đông Nam Bộ, những năm tháng ấy là một chảo lửa thực sự. Đất đỏ bazan không chỉ thấm máu mà còn khét lẹt mùi bom napalm. Tại căn cứ Cục Hậu cần, ông Đinh Văn Vân đang cúi rạp người trên tấm bản đồ tác chiến chằng chịt những vòng tròn đỏ – ký hiệu của các "tọa độ chết" mà máy bay B-52 thường xuyên oanh tạc.
MẠCH MÁU NGẦM TRONG ĐẤT ĐỎ
Miền Đông Nam Bộ, những năm tháng ấy là một chảo lửa thực sự. Đất đỏ bazan không chỉ thấm máu mà còn khét lẹt mùi bom napalm. Tại căn cứ Cục Hậu cần, ông Đinh Văn Vân đang cúi rạp người trên tấm bản đồ tác chiến chằng chịt những vòng tròn đỏ – ký hiệu của các "tọa độ chết" mà máy bay B-52 thường xuyên oanh tạc.
Nhiệm vụ của ông lần này vô cùng nặng nề: Phải điều phối một đoàn vận tải lương thực và đạn dược vượt qua lộ 13 để tiếp tế cho chiến dịch sắp tới, trong bối cảnh địch đang thực hiện chiến dịch "ngăn chặn tận gốc" các tuyến đường mòn.
"Lương thực là lệnh. Đạn dược là mạng sống của anh em. Chúng ta không chỉ chuyển hàng, chúng ta đang chuyển niềm tin của hậu phương vào cho tiền tuyến," ông Vân nói với đội vận tải trước giờ xuất phát.
Trận đánh nghẹt thở diễn ra vào một đêm không trăng. Đoàn xe của anh Ba Đời bị kẹt lại giữa một bãi mìn mới rải và phía trên là tiếng gầm rú của máy bay OV-10 đang thả pháo sáng tầm nhiệt. Từ sở chỉ huy tiền phương, ông Vân không ngồi yên. Ông trực tiếp băng rừng, dùng kinh nghiệm của một người trợ lý hậu cần lâu năm để tìm ra "con đường máu".
Ông Vân nhận ra một quy luật: địch thường đánh theo sơ đồ ô bàn cờ. Ông quyết định cho đoàn xe đi ngược lại mọi logic thông thường – băng qua chính vùng đất vừa bị oanh tạc, nơi mà địch tin rằng không còn sinh vật nào sống sót.
Dưới sự chỉ huy quyết đoán của ông, đoàn người và xe lặng lẽ như những bóng ma, luồn lách qua làn khói bom còn nóng hổi. Có những lúc, ông Vân phải trực tiếp cùng anh em bốc dỡ những hòm đạn nặng trĩu khi xe bị sa lầy, bùn đỏ quánh lại dưới chân như muốn níu giữ họ lại với cái chết.
Khi ánh bình minh đầu tiên rạng rỡ trên những tán rừng cao su, đoàn hàng đã cập bến an toàn. Những hòm đạn, bao gạo được chuyển giao trong những cái bắt tay siết chặt, đẫm mồ hôi và nước mắt.
Ông Đinh Văn Vân đứng đó, nhìn những chiếc xe quay đầu chuẩn bị cho chuyến đi mới. Với ông, "Thời hoa lửa" không phải là những tấm huy chương chói lọi, mà là cảm giác nhẹ lòng khi biết rằng ngày mai, anh em trên chiến hào sẽ có đủ đạn để đánh địch, có cơm nóng để ấm lòng. Ông và những người làm công tác hậu cần Miền Đông đã dệt nên một mạch máu ngầm bền bỉ, nuôi dưỡng sức mạnh để đi đến ngày toàn thắng.



