MẠCH MÁU THÔNG TIN THỜI HOA LỬA: KÝ ỨC NGƯỜI CHIẾN SĨ BÌNH THUẬN
MẠCH MÁU THÔNG TIN THỜI HOA LỬA: KÝ ỨC NGƯỜI CHIẾN SĨ BÌNH THUẬN
Trong suốt chiều dài lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc và bảo vệ biên cương của Tổ quốc, có những chiến công thầm lặng nhưng quyết định đến sự sống còn của cả một chiến dịch. Đó chính là chiến công của những người lính thông tin liên lạc — những người giữ vững "mạch máu" cho bộ chỉ huy. Với người con của mảnh đất Hàm Chính, Hàm Thuận Bắc, Bình Thuận — chiến sĩ Ung Văn Chính (sinh ngày 06/11/1956), khoảng trời thanh xuân rực lửa ấy là những năm tháng băng mình qua bom đạn, giữ vững cánh sóng nối liền tiền tuyến với hậu phương.
Tiếng gọi tòng quân và những năm tháng giữ vững mạch máu chiến trường
Tháng 10 năm 1973, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn da diết và quyết liệt nhất, người thanh niên Kinh — Ung Văn Chính khi ấy vừa tròn 17 tuổi, mang theo chí khí kiên cường của quê hương Bình Thuận, đã tình nguyện lên đường tòng quân vào ngày 05/10/1973.
Anh được đào tạo và biên chế vào lực lượng Thông tin liên lạc. Với nhiệm vụ của một Trung Sỹ Thông Tin, anh đã đi qua những cột mốc lịch sử chói lọi và cả những giai đoạn cam go nhất của đất nước:
Rực lửa mùa xuân đại thắng: Trong chiến dịch lịch sử năm 1975, anh cùng đồng đội bám trụ trận địa, nối liền mạch máu thông tin liên lạc thông suốt, góp phần vào ngày vui đại thắng của non sông. Mốc thời gian ngày Chủ Nhật lịch sử năm 08/1975 (CN./08/1975) ghi dấu những ngày tháng sục sôi sau ngày giải phóng, khi người lính thông tin tiếp tục nhiệm vụ giữ vững bình yên cho vùng đất mới.
Bảo vệ biên cương Tổ quốc: Sau năm 1975, đất nước chưa kịp ngơi tiếng súng, cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam lại bùng nổ. Trung sỹ Ung Văn Chính lại tiếp tục vác trên vai máy thông tin, cùng đồng đội lội suối băng rừng, đối mặt với hiểm nguy từ tàn quân địch để giữ vững thông tin thông suốt từ ngày 23/01/1980 cho đến ngày xuất ngũ 23/01/1981.
Phần thưởng cao quý từ lòng quả cảm: Với những cống hiến xuất sắc, không quản ngại hy sinh để giữ vững dòng chảy thông tin thông suốt giữa chiến trường, anh đã vinh dự được Đảng, Nhà nước và Quân đội trao tặng Huy chương Quyết thắng. Tấm huy chương chính là sự ghi nhận thiêng liêng cho những giọt mồ hôi và máu mà anh đã dâng hiến cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Đối với anh, mốc ngày kỷ niệm 12-thg 12 hằng năm luôn là khoảng lặng thiêng liêng để nhớ về một thời hoa lửa, nhớ về những người đồng đội từng cùng chia nhau nắm cơm, ngụm nước nơi trận địa.
Giữ vẹn nguyên phẩm chất giữa đời thường
Sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ quân ngũ, người chiến sĩ thông tin Ung Văn Chính phục viên trở về quê hương Hàm Chính, Hàm Thuận Bắc. Trải qua hàng chục năm lao động, cống hiến xây dựng quê hương, anh vinh dự nhận quyết định Hưu, khép lại một chặng đường dài cống hiến trọn vẹn.
Đến mốc thời gian ngày 11/10/2016 và cho đến tận ngày nay, cựu chiến binh Ung Văn Chính vẫn giữ vững bản chất bộ đội Cụ Hồ. Trong cuộc sống đời thường, anh luôn gương mẫu, Không một lần vi phạm kỷ luật hay pháp luật, tích cực tham gia các phong trào địa phương và luôn là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo.
Hôm nay nhìn lại, người thanh niên mười bảy tuổi của năm 1973 ngày nào giờ tóc đã điểm bạc theo năm tháng. Thế nhưng, câu chuyện về một "thời hoa lửa" kiên cường, tiếng lách cách của máy thông tin giữa rừng già và tấm Huy chương Quyết thắng của anh Ung Văn Chính sẽ mãi là một khúc tráng ca bất tử, là niềm tự hào vô giá cho gia đình và thế hệ mai sau trên mảnh đất Bình Thuận anh hùng.



