Bài viết

Mạch Máu Trong Câm Lặng

Khi đường dây liên lạc bị đứt và thiếu vật liệu nối, chiến sĩ Hà đã dũng cảm dùng chính cơ thể mình làm vật dẫn điện để Lợi kịp thời phát tín hiệu tọa độ cứu cả tiểu đoàn. Hà hy sinh để giữ vững mạch máu thông tin. Tình đồng chí ở đây là sự hóa thân, coi nhiệm vụ và sự an toàn của đồng đội cao hơn mạng sống bản thân.

Lâm Đồng21/04/2026xã Đoàn Hàm Thuận Nam (xã Đoàn Hàm Thuận Nam)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, tại một điểm chốt trên đường 9 Nam Lào, Lợi trực đài vô tuyến trong một cái hang hẹp. Nhiệm vụ của họ là truyền đi tọa độ chính xác của quân địch để pháo binh ta dập tắt ổ hỏa lực đang chặn đường tiến quân của cả tiểu đoàn phía dưới.

Một đợt pháo kích dữ dội của địch làm đổ sập cửa hang. Một tảng đá lớn rơi xuống đè nát đôi chân của Hà, đồng thời làm đứt lìa sợi dây ăng-ten nối ra ngoài vách núi. Tín hiệu vụt tắt, máy chỉ còn tiếng "rè rè" vô vọng trong khi xe tăng địch đang tiến gần tiểu đoàn phía dưới."Lợi... nối dây... báo tọa độ ngay... địch sắp tràn qua rồi!" – Hà nén đau, giọng khản đặc.Lợi lục tìm trong túi đồ nghề nhưng đoạn dây dự phòng quá ngắn, không đủ để nối ra đến đỉnh hang. Giữa lúc nguy cấp, Hà nhìn thấy hai đầu dây đồng bị đứt. Anh hiểu rằng nếu không có vật dẫn, sóng sẽ không thể xuyên qua lớp đá dày.Hà dùng đôi tay đầy máu nắm chặt hai đầu dây điện, áp sát chúng vào lồng ngực mình:
  • "Lợi! Bật máy đi! Dùng thân xác tao làm vật dẫn... mau lên!"

  • "Không được, anh sẽ bị điện giật chết mất!" – Lợi gào lên trong nước mắt.

  • "Đây là lệnh! Anh em phía dưới đang hy sinh... làm đi!"

  • Lợi run rẩy bật máy. Mỗi khi tín hiệu "tạch tè" vang lên, cơ thể Hà lại giật mạnh theo từng dòng điện tín hiệu chạy qua. Đôi bàn tay Hà cháy sém, hàm răng nghiến chặt đến chảy máu để không bật ra tiếng khóc. Tọa độ cuối cùng đã được truyền đi thông suốt. Pháo ta dội bão lửa xuống đội hình địch, tiểu đoàn xung phong chiếm lĩnh trận địa.Khi quân ta đào được vào hang, Hà đã ra đi trong tư thế ngồi tựa vách đá, hai tay vẫn nắm chặt sợi dây đồng như một pho tượng. Lợi quỳ bên cạnh, ôm lấy đôi bàn tay chai sần của đồng đội mà khóc không thành tiếng.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn