Mạch sống qua mùa đau
Mạch sống qua mùa đau
Câu chuyện Mạch sống qua mùa đau
Ông La Thanh Ban – xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai
Diện chính sách: Bệnh binh, suy giảm khả năng lao động từ 61% đến 70%
Ông La Thanh Ban là một bệnh binh của xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai, thuộc diện suy giảm khả năng lao động từ 61% đến 70%. Sau những năm tháng phục vụ trong thời chiến, ông trở về quê hương với sức khỏe bị ảnh hưởng nặng nề. Nhưng điều còn lại trong ông không chỉ là những hệ lụy của bệnh tật. Đó còn là phẩm chất bền bỉ của người lính, là lòng yêu quê hương, là sự trân trọng sâu sắc đối với cuộc sống hòa bình.
Nhìn vào một người bệnh binh, người trẻ có thể thấy trước hết là những giới hạn của sức khỏe. Nhưng nếu lắng nghe sâu hơn, sẽ nhận ra phía sau mỗi bước đi chậm là một câu chuyện dài về ý chí. Có những người đã đi qua thời hoa lửa không cần kể nhiều về mình, bởi chính cách họ sống trong thời bình đã là câu trả lời cho mọi gian khó.
Một buổi chiều ở Khánh Hòa, người đoàn viên trẻ đến thăm ông La Thanh Ban. Ngoài sân, gió nhẹ thổi qua hàng cây; tiếng nói cười từ những mái nhà gần đó làm không gian trở nên ấm áp. Trong khung cảnh bình yên ấy, người trẻ chợt hiểu rằng sự bình yên không phải điều tự nhiên có được. Nó được xây từ những năm tháng mà thế hệ cha anh đã phải chịu đựng gian khổ, hy sinh và cả những thương tổn kéo dài đến hôm nay.
Người đoàn viên khẽ hỏi:
“Thưa bác, điều gì giúp bác luôn giữ được tinh thần vững vàng?”
Ông Ban im lặng một lúc. Rồi ông nói chậm rãi:
“Có những ngày sức khỏe không tốt, nhưng mình phải nghĩ về điều lớn hơn. Mình đã đi qua những năm khó khăn, bây giờ được thấy quê hương yên bình, con cháu lớn lên, thế là phải cố gắng mà sống.”
Câu nói ấy không có sự than phiền. Nó chứa đựng sự bình thản của người đã trải qua nhiều thử thách. Với một bệnh binh, cuộc chiến sau chiến tranh không phải lúc nào cũng dễ nhìn thấy. Đó là những ngày cơ thể mỏi mệt; là những giới hạn khiến sinh hoạt, lao động trở nên khó khăn hơn; là những lần phải kiên nhẫn đối diện với bệnh tật trong im lặng.
Nhưng người lính năm xưa không chọn cách để bệnh tật quyết định cuộc đời mình.
Trong phần tái hiện văn học, ông Ban nhắc về tình đồng đội bằng một giọng trầm ấm:
“Ngày trước, lúc gian khó, ai cũng biết thương nhau. Có khi chỉ một câu hỏi han, một bàn tay đỡ bạn, cũng khiến người ta có thêm sức. Bởi vậy, sau này về quê, bác càng quý tình làng nghĩa xóm.”
Lời nói ấy gợi ra vẻ đẹp của một thế hệ. Giữa thời chiến, tình đồng chí, đồng đội là điểm tựa để người lính vượt qua gian nan. Trong thời bình, tình nghĩa ấy được tiếp nối bằng sự gắn bó với gia đình, với xóm làng và bằng thái độ sống biết sẻ chia.
Ông La Thanh Ban hiểu giá trị của một ngày bình thường hơn nhiều người khác. Một bữa cơm đủ đầy, một buổi sớm không quá mệt, một cuộc trò chuyện với con cháu, một con đường quê sạch sẽ và sáng đèn – tất cả đều trở thành những điều đáng quý. Khi sức khỏe bị ảnh hưởng nặng nề, con người càng hiểu rằng hạnh phúc đôi khi bắt đầu từ những điều giản dị nhất.
Người đoàn viên trẻ hỏi tiếp:
“Bác mong muốn điều gì ở thanh niên Khánh Hòa hôm nay?”
Ông Ban mỉm cười:
“Các cháu có sức khỏe, có cơ hội học tập, có nhiều con đường để đi. Phải biết quý. Có sức thì phải rèn luyện. Có kiến thức thì phải dùng để giúp quê hương. Có việc chung thì phải cùng nhau làm, đừng đứng ngoài.”
Lời dặn ấy như một bài học về trách nhiệm công dân. Trong thời bình, thanh niên không còn phải đối diện với bom đạn, nhưng vẫn có những thử thách cần vượt qua: sự lười biếng, tâm lý ngại khó, lối sống chỉ nghĩ cho riêng mình, sự vô cảm trước những khó khăn của cộng đồng.
Câu chuyện của ông Ban nhắc tuổi trẻ rằng lòng yêu nước không chỉ nằm ở những lời nói hào hùng. Lòng yêu nước thể hiện ở cách mỗi người biết học tập, lao động, tu dưỡng đạo đức; biết chăm sóc gia đình chính sách; biết giúp người dân khi khó khăn; biết chung tay bảo vệ môi trường, giữ gìn trật tự và xây dựng quê hương ngày càng phát triển.
Mạch sống của ông La Thanh Ban đi qua mùa đau nhưng không bị dập tắt. Dù mang trong mình ảnh hưởng nặng nề về sức khỏe, ông vẫn giữ được niềm tin, sự điềm tĩnh và tình yêu với quê hương.
Thông điệp ông gửi đến đoàn viên, thanh niên là: hãy trân trọng sức khỏe, thời gian và hòa bình. Hãy sống có ý chí, biết thương người và biết cống hiến. Mỗi việc làm tử tế của tuổi trẻ hôm nay sẽ là sự tiếp nối xứng đáng đối với những người đã đi qua thời hoa lửa.



