Người có công giúp đỡ cách mạng

Mãi Cháy Một Thời Hoa Lửa

Gia Lai13/05/2026HUỲNH ANH KHOA (ĐOÀN XÃ TUY PHƯỚC BẮC)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1974, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, chàng thanh niên MANG VĂN SANG đã gác lại tuổi trẻ và những ước mơ đời thường để lên đường tham gia cách mạng. Trong những năm tháng gian khổ nơi chiến trường, ông cùng đồng đội sống giữa bom đạn, thiếu thốn trăm bề nhưng chưa một lần lùi bước. Có những đêm hành quân xuyên rừng sâu, đôi chân rướm máu vì đường dài, có những trận chiến khốc liệt khiến đồng đội mãi mãi nằm lại nơi chiến hào. Trong một lần làm nhiệm vụ, ông bị thương nặng, mang trên mình những vết thương của chiến tranh. Thế nhưng, điều còn đọng lại không phải là nỗi đau thể xác mà là niềm tự hào vì đã góp một phần tuổi xuân cho độc lập dân tộc. Sau chiến tranh, người thương binh ấy trở về đời thường với dáng đi không còn lành lặn, nhưng ánh mắt vẫn luôn sáng lên niềm tin yêu đất nước. Ông thường kể cho thế hệ trẻ nghe về những năm tháng “hoa lửa”, về lòng đoàn kết và tinh thần bất khuất của người lính cách mạng. Câu chuyện của MANG VĂN SANG không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là ngọn lửa nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và yêu Tổ quốc bằng hành động thiết thực mỗi ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn