MÁI CHÈO BẤT TỬ TRÊN DÒNG ĐỀ GI
Tác giả : Đồng Thị Như Quỳnh Lớp : K15A.GDMN Trường Đại học Hải Dương
Trong dòng chảy oai hùng của lịch sử dân tộc, có biết bao người con đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc. Tại mảnh đất Bình Định giàu truyền thống cách mạng, câu chuyện về người thiếu niên Vũ Bảo (tên thật là Võ Văn Bảo) cùng chuyến đò tử thần ngày 20 tháng 7 năm 1963 đã trở thành một biểu tượng bất tử về lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và sự hy sinh cao cả.
Vũ Bảo sinh năm 1949 tại thôn An Quang, vùng biển Đề Gi thuộc xã Cát Khánh, huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định. Anh sinh trưởng trong một gia đình ngư dân nghèo nhưng giàu lòng yêu nước, có người cha là đảng viên tập kết ra Bắc. Thừa hưởng dòng máu kiên trung của gia đình và quê hương, ngay từ năm 14 tuổi, Vũ Bảo đã chủ động tham gia cách mạng. Anh trở thành đội viên đội du kích mật của xã, nhận nhiệm vụ làm giao liên, chuyển phát thư hỏa tốc, bảo vệ tài liệu mật và bám sát địa bàn để nắm tình hình địch. Dù tuổi nhỏ nhưng với sự mưu trí, nhanh nhẹn và lòng nhiệt thành, Vũ Bảo luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ nguy hiểm được giao.
Bước ngoặt lịch sử bi tráng diễn ra vào ngày 20 tháng 7 năm 1963. Hôm ấy, Vũ Bảo được cấp trên giao nhiệm vụ cảnh giới cho một cuộc họp vô cùng quan trọng của Huyện ủy Phù Cát diễn ra ngay tại thôn An Quang. Giữa lúc cuộc họp đang diễn ra căng thẳng, quân địch bất ngờ mở cuộc càn quét lớn, đổ quân bao vây chặt ba bề bốn bên nhằm mục đích tiêu diệt cơ quan đầu não cách mạng của ta tại địa phương.
Trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, khi tiếng súng của kẻ thù đã cận kề, cậu thiếu niên 14 tuổi không một chút hoang mang. Bằng sự mưu trí và thông thuộc địa hình quê hương, Vũ Bảo nhanh chóng vạch lối, dẫn đoàn cán bộ gồm 7 đồng chí chạy băng qua những bụi rậm hướng ra bờ sông Đề Gi. Tại đây, anh nhanh chóng đưa các cán bộ lên một chiếc thuyền nhỏ và trực tiếp cầm lái, chèo thuyền đưa đoàn vượt sông để chạy trốn khỏi vòng vây.
Khi chiếc thuyền nhỏ lướt ra đến giữa dòng nước trống trải, quân giặc phát hiện ra mục tiêu. Chúng tập trung mọi hỏa lực từ trên bờ bắn xối xả, điên cuồng về phía con thuyền. Đạn bay vun vút, mặt nước tung bọt trắng xóa. Nhận thấy hiểm nguy cận kề, để bảo vệ an toàn tuyệt đối cho các cán bộ, Vũ Bảo liền hét lớn, đề nghị các chú, các bác nằm rạp xuống lòng thuyền nép đạn, còn một mình anh dũng cảm đứng thẳng, dồn hết sức lực bình sinh bơi chèo đưa thuyền lướt thật nhanh về phía bờ thôn Vĩnh Lợi, xã Mỹ Thành, huyện Phù Mỹ.
Chính trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Vũ Bảo đã dõng dạc nói một câu nói lưu danh sử sách:
“Một mình cháu hy sinh cũng không ảnh hưởng nhiều đến cách mạng. Nếu các chú hy sinh thì thiệt hại cho Tổ quốc, cho đồng bào nhiều lắm!”
Lời nói của một đứa trẻ 14 tuổi nhưng kết tinh một ý chí sắt đá, một nhãn quan cách mạng sáng ngời khiến các đồng chí cán bộ trên thuyền không khỏi nghẹn ngào.
Bằng tất cả nỗ lực phi thường, Vũ Bảo đã đưa được chiếc thuyền cập bến an toàn, giúp toàn bộ 7 cán bộ của Huyện ủy Phù Cát thoát khỏi vòng vây của địch trong gang tấc. Nhưng ngay khi chiếc thuyền vừa chạm bờ, một viên đạn tàn ác của kẻ thù đã xuyên qua ngực anh. Vũ Bảo đã ngã xuống ngay trên bến nước quê hương, máu của anh nhuộm hồng dòng sông Đề Gi. Anh hy sinh khi vừa tròn 14 tuổi xuân – cái tuổi đẹp nhất của cuộc đời.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng sự hy sinh anh dũng của thiếu niên du kích mật Vũ Bảo vẫn mãi là khúc tráng ca bất tử. Ghi nhận công lao to lớn ấy, Nhà nước đã truy tặng cho anh danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ngày nay, kỷ vật lịch sử – chiếc mái chèo thấm đượm mồ hôi và máu của người anh hùng nhỏ tuổi – vẫn đang được lưu giữ và trưng bày trang trọng tại Trung tâm Lưu trữ lịch sử tỉnh Bình Định.
Câu chuyện về Anh hùng, Liệt sĩ Vũ Bảo không chỉ là niềm tự hào của người dân Bình Định mà còn là tấm gương sáng ngời cho thế hệ trẻ hôm nay về lòng yêu nước, ý chí kiên trung và khát vọng cống hiến cho Tổ quốc. Anh ngã xuống, nhưng tinh thần của anh vẫn mãi sống cùng non sông đất nước.



