Bài viết

Mãi Mãi Tuổi 19 – Ngọn Lửa Không Tắt Giữa Thời Bình

Quảng Ninh22/12/2025Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Hà An (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Hà An)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa. Những tiếng bom, tiếng súng của năm tháng loạn lạc chỉ còn lại trong ký ức. Nhưng giữa cuộc sống bình yên hôm nay, vẫn có những hiểm nguy rình rập, vẫn có những con người lặng thầm đứng ở tuyến đầu, đối mặt với tội phạm để giữ gìn sự bình yên cho nhân dân. Và có những người đã ngã xuống, trở thành những liệt sĩ giữa thời bình.

Trong số đó, có một người chiến sĩ trẻ mãi dừng lại ở tuổi mười chín – liệt sĩ, trinh sát hình sự Đặng Anh Tuấn.

Năm 1988, chàng trai trẻ Đặng Anh Tuấn tốt nghiệp Trường Cao đẳng Cảnh sát nhân dân và về công tác tại Công an thị xã Cẩm Phả. Tuổi đời còn rất trẻ, khuôn mặt còn nét hiền lành của một người vừa rời ghế nhà trường, nhưng trong anh đã sớm hình thành ý chí của một chiến sĩ công an nhân dân: sẵn sàng đối diện hiểm nguy vì cuộc sống bình yên của nhân dân.

Thời điểm ấy, trên địa bàn Quảng Ninh xuất hiện một nhóm cướp đặc biệt nguy hiểm do Vũ Văn Thắng, biệt danh Thắng “Đại”, cầm đầu. Chúng mang theo súng, lựu đạn, gây ra nhiều vụ cướp táo tợn, gieo rắc nỗi sợ hãi khắp nơi và nhiều lần thoát khỏi vòng vây của lực lượng truy bắt.

Biết rõ sự nguy hiểm, nhưng Đặng Anh Tuấn vẫn chủ động xin chuyển từ Đội điều tra sang Đội Cảnh sát hình sự – nơi trực tiếp đối mặt với tội phạm. Với anh, đó không chỉ là nhiệm vụ, mà là trách nhiệm của người chiến sĩ trước nhân dân. Trong nhiều chuyên án, Tuấn cùng đồng đội lập công xuất sắc, nhưng trong lòng anh luôn day dứt: nhóm cướp Thắng Đại vẫn còn đó.

Tối ngày 24 tháng 9 năm 1989, cơ hội cũng đến. Trinh sát phát hiện Thắng và đồng bọn sẽ gây án tại nhà chị Vũ Thị Lộc, phường Cẩm Bình. Một tổ công tác nhanh chóng được bố trí mật phục. Khi hai tên cướp mang theo súng ngắn và lựu đạn xông vào nhà, lực lượng công an lập tức triển khai vây bắt. Tên Đoàn Mạnh Long bị tiêu diệt tại chỗ. Thắng bị thương ở tay nhưng liều lĩnh bỏ chạy, vừa chạy vừa bắn trả.

Cuộc truy đuổi căng thẳng diễn ra trong đêm tối. Đến khu vực xóm Minh Tiến, tên cướp hung hãn đã giữ mẹ con một người dân làm lá chắn. Trước sinh mạng của nhân dân, các chiến sĩ buộc phải dừng lại. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Đặng Anh Tuấn đã trúng đạn, ngã xuống khi tuổi đời mới mười chín. Trên đường bỏ trốn, tên Thắng tiếp tục gây thêm tội ác khi bắn chết anh Sinh – một người dân vô tội.

Đến 21 giờ cùng ngày, do vết thương quá nặng, trinh sát trẻ Đặng Anh Tuấn đã anh dũng hy sinh. Sự ra đi của anh khiến đồng đội lặng người, gia đình đau đớn, nhân dân bàng hoàng. Nhưng sự hy sinh ấy không vô nghĩa.

Ngay trong đêm, Đảng ủy Công an thị xã Cẩm Phả họp khẩn, đề nghị kết nạp Đảng cho anh – người chiến sĩ chưa kịp đứng vào hàng ngũ của Đảng khi còn sống. Giám đốc Công an tỉnh quyết định thăng quân hàm vượt cấp từ Thượng sĩ lên Thiếu úy cho Đặng Anh Tuấn. Sau đó, anh được truy tặng Huân chương Chiến công hạng Nhất và công nhận liệt sĩ.

Nỗi đau nhanh chóng hóa thành quyết tâm. Chỉ 5 ngày sau, lực lượng công an đã vây bắt và tiêu diệt tên cướp Thắng Đại, khép lại chuỗi ngày kinh hoàng, trả lại sự bình yên cho nhân dân Cẩm Phả.

Đặng Anh Tuấn đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Anh chưa kịp sống trọn tuổi thanh xuân, chưa kịp thực hiện những ước mơ riêng của đời mình. Nhưng anh đã sống trọn vẹn cho một lý tưởng lớn lao hơn – lý tưởng vì nhân dân phục vụ.

Giữa thời bình, anh ngã xuống như một người lính trong chiến tranh. Và vì thế, tuổi 19 của Đặng Anh Tuấn sẽ mãi mãi không già, mãi là biểu tượng của lòng dũng cảm, của sự hy sinh thầm lặng, để mỗi ngày bình yên hôm nay thêm phần trọn vẹn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn