Khác

MÃI MÃI TUỔI 20 (6)

Quảng Ninh06/07/2026NGUYỄN VĂN THẠC (LCĐ KHOA DU LỊCH, TRƯỜNG ĐHHL)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Là một sinh viên khoa Toán – Cơ rời ghế nhà trường lên đường tham gia kháng chiến chống Mỹ. Là chàng trai lòng đầy lãng mạn, nhớ cô bạn gái thân thiết nơi hậu phương. Là cậu thanh niên yêu thơ văn, viết rất nhiều và rất hay, Là anh lính binh nhì, giác ngộ lý tưởng cách mạng, sẵn sàng chiến đấu hy sinh vì độc lập dân tộc. Đó chính là anh - Nguyễn Văn Thạc – anh bộ đội cụ Hồ.

Tập “Chuyện đời” anh viết là cuốn nhật ký đầy đặn đúng nghĩa viết về chuyện người, chuyện đời, theo dòng suy nghĩ và sự kiện trên những miền quê, những chặng đường hành quân. Đọc thư của Nguyễn Văn Thạc, ta không chỉ cảm nhận và khám phá được nhiều điều thú vị về cuộc sống và xã hội miền Bắc nước ta những năm 1966 – 1972; mà còn hiểu được đời sống, tâm tư, tình cảm của thế hệ thanh niên - chiến sĩ thời đó.

“Tôi sẽ gửi về cuốn Nhật ký này, khi nào trở lại, khi nào trở lại tôi sẽ viết nốt những gì lớn lao mà tôi đã trải qua từ khi xa nó, xa cuốn Nhật ký thân yêu của đời lính.

Đặc sắc nhất là anh viết lời tiên tri về ngày toàn thắng.

Đó là vào ngày 18/9/1971, trong một lá thư gởi cho người bạn gái thân thiết là Như Anh. Thạc viết:

“Bất kỳ một sự vinh quang nào cũng cần phải trả bằng một giá. Và khó khăn gian khổ càng nhiều và thử thách càng nhiều, sự vinh quang đó còn trở nên rực rỡ. Chúng ta đừng đi tìm những chân lý sâu xa đơn thuần qua những áng văn và những bài thơ và bài toán.

30 tháng 4 năm 1975 sẽ trả lời cho bạn: Hạnh phúc là gì?”

Ngày nay, chúng ta đều biết đó là ngày giải phóng Miền Nam, lúc Thạc viết những lời trên thì chưa có một điều gì có thể khẳng định chắc chắn đây là ngày chiến thắng, vậy mà anh đã viết nó đúng năm, đúng tháng, đúng cả ngày.

Đan xen với những nhận xét về người và việc, là rất nhiều đoạn tự sự, là những trang viết mà Nguyễn Văn Thạc tự nhận xét và đánh giá chính bản thân mình. Âm hưởng chung của tập nhật ký là tinh thần lạc quan, sẵn sàng ra trận, sẵn sàng xả thân vì Tổ quốc của một thanh niên trí thức Hà Nội.
Trong một trận đánh ác liệt bên Thành cổ Quảng Trị, anh đã bị trọng thương, bị mất máu quá nhiều, nên sắc mặt Thạc tái dần đi. Đồng đội vừa cấp cứu, vừa động viên Thạc, nhưng anh nói: “Mình tỉnh thế này tức là sắp chết rồi... Chỉ tiếc là không còn chiến đấu được nữa... bao dự định còn dang dở”. Sau đó, Thạc tắt thở trong vòng tay của đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MÃI MÃI TUỔI 20 (6) | Câu chuyện thời hoa lửa