Bài viết

Mãi Mãi Tuổi Hai Mươi

Hà Nội31/08/2026Hồ Đặng Ngọc Hoàng (Đoàn Xã Phú Trạch)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người bước vào chiến tranh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Nguyễn Văn Thạc là một người như thế.

Anh sinh năm 1952 tại Hà Nội, là sinh viên Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Trước mắt anh là giảng đường, sách vở và một tương lai rộng mở.

Nhưng năm 1971, Nguyễn Văn Thạc quyết định tạm biệt giảng đường để lên đường nhập ngũ.

Trong những tháng ngày quân ngũ, anh vẫn mang theo một người bạn đặc biệt: cuốn sổ tay.

Anh viết về những chuyến hành quân, về gia đình, bạn bè, quê hương và những suy nghĩ của một chàng trai đang đứng trước những lựa chọn lớn của cuộc đời.

Điều khiến những trang viết ấy đặc biệt không phải bởi chúng được viết giữa chiến tranh.

Mà bởi phía sau từng dòng chữ là một con người rất trẻ.

Một người vẫn biết nhớ nhà.

Vẫn yêu văn chương.

Vẫn có những ước mơ riêng.

Nhưng cũng hiểu rằng có những thời điểm, đất nước cần tuổi trẻ của mình.

Năm 1972, Nguyễn Văn Thạc vào chiến trường Quảng Trị.

Ngày 30 tháng 7 năm 1972, anh hy sinh khi mới tròn hai mươi tuổi.

Hai mươi tuổi.

Đó đáng lẽ là tuổi bắt đầu của rất nhiều điều.

Nhưng với Nguyễn Văn Thạc, cuộc đời đã dừng lại ở đó.

May mắn thay, những trang nhật ký của anh vẫn còn.

Năm 2005, Mãi mãi tuổi hai mươi được xuất bản và trở thành một cuốn sách gây tiếng vang lớn.

Người đọc mở từng trang sách và gặp lại một chàng trai của nhiều thập kỷ trước.

Một chàng trai hai mươi tuổi.

Một tuổi trẻ không trở về.

Nhưng một tuổi trẻ vẫn đang nói chuyện với chúng ta qua từng trang giấy.

Có lẽ đó là lý do cái tên Mãi mãi tuổi hai mươi trở nên đặc biệt.

Bởi thời gian có thể đưa một con người đi xa.

Nhưng những điều đẹp đẽ họ để lại có thể tiếp tục sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn