Bài viết

Mãi mãi tuổi hai mươi

Câu chuyện được kể lại từ những trang nhật ký chiến trường của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc, người lính trẻ đã để lại hình ảnh trong sáng của một thế hệ lên đường.

Bắc Ninh14/06/2026Đào Thị Huyền (Trường TH Vô Tranh 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Thạc thuộc thế hệ học sinh, sinh viên rời giảng đường để đi vào chiến trường. Tuổi hai mươi của anh có sách vở, tình yêu, bạn bè, nhưng cũng có ba lô, đường hành quân và tiếng gọi từ Tổ quốc. Những trang nhật ký sau này được biết đến qua “Mãi mãi tuổi 20” đã lưu lại rất nhiều suy nghĩ trong trẻo của một người lính trẻ.

Trong nhật ký, Nguyễn Văn Thạc không tự tô vẽ mình như một anh hùng. Anh viết về nhớ nhà, nhớ người thương, nhớ Hà Nội; viết về những đêm hành quân, những lần mệt lả và cả những lúc tự vấn mình phải sống sao cho xứng đáng. Chính sự chân thật ấy khiến câu chuyện gần gũi: người lính cũng biết sợ, biết buồn, nhưng khi cần vẫn chọn đi tiếp.

Điều đẹp nhất ở câu chuyện này là tinh thần tự rèn mình. Trước gian khổ, Nguyễn Văn Thạc không để tâm hồn khô cứng. Anh vẫn giữ niềm tin, giữ khát vọng học tập, giữ tình yêu với con người và cuộc sống. Những điều rất riêng ấy hòa vào lý tưởng chung của cả một thế hệ.

Khi đọc lại “Mãi mãi tuổi 20”, người sau không chỉ thấy một cuộc đời đã dừng lại quá sớm. Người đọc còn gặp một lời nhắc nhở: tuổi trẻ đẹp không phải vì không có khó khăn, mà vì biết chọn cách sống có ích, có trách nhiệm và không quay lưng trước vận mệnh đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn