MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI
Nguyễn Văn Thạc là một sinh viên Hà Nội giàu nghị lực, học giỏi và yêu văn chương. Năm 1971, anh tạm gác ước mơ học tập để lên đường nhập ngũ. Những trang nhật ký trên đường ra trận đã ghi lại chân thực tâm tư, lý tưởng và khát vọng hòa bình của một người lính trẻ. Anh hy sinh tại Quảng Trị năm 1972, khi chưa tròn 20 tuổi.
Nguyễn Văn Thạc sinh ngày 14/10/1952 tại làng Bưởi, Hà Nội, trong một gia đình đông con và có hoàn cảnh khó khăn. Dù vậy, anh luôn nỗ lực học tập và từng đạt giải Nhất học sinh giỏi Văn toàn miền Bắc. Sau khi trở thành sinh viên Khoa Toán – Cơ, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, tương lai học tập của chàng trai trẻ đang rộng mở.
Nhưng chiến tranh đã gọi anh lên đường. Ngày 6/9/1971, Nguyễn Văn Thạc nhập ngũ. Rời giảng đường, anh khoác lên mình màu áo lính, mang theo hành trang giản dị và một cuốn sổ để ghi lại những suy nghĩ trên đường hành quân.
Trong những tháng ngày gian khổ, người chiến sĩ trẻ vẫn dành thời gian viết. Những trang nhật ký của anh không chỉ kể về chiến trường mà còn thể hiện tình yêu gia đình, tình đồng đội, tình yêu quê hương và khát vọng về một ngày đất nước hòa bình.
Tháng 4/1972, anh hành quân vào chiến trường Quảng Trị. Ngày 30/7/1972, Nguyễn Văn Thạc hy sinh khi tuổi đời còn chưa tròn 20.
Cuốn nhật ký sau này được xuất bản với tên “Mãi mãi tuổi hai mươi”, trở thành một trong những di sản tinh thần lay động nhiều thế hệ. Cuộc đời ngắn ngủi của anh nhắc chúng ta rằng tuổi trẻ đẹp nhất không chỉ ở những ước mơ, mà còn ở cách mỗi người sống có lý tưởng và biết cống hiến cho quê hương, đất nước.
Nguồn tham khảo: Trường Đại học Khoa học Tự nhiên – Đại học Quốc gia Hà Nội; Báo VnExpress; các tư liệu giới thiệu Mãi mãi tuổi hai mươi.



