Mãi mãi tuổi hai mươi - Nguyễn Văn Thạc (20)
Mãi mãi tuổi hai mươi - Nguyễn Văn Thạc
Chương 22
3.18.1.1972
Về nhà hôm chủ nhật, nhận được 5 thư liền của Như Anh. Chiều nay Năm và Thơi đã
lên. Nó nằm kia và ngáy khò khò. Vô tư quá! Con người vô tư quá.
Ngày hôm nay vui vui, mà không hiểu từ đâu niềm vui kéo đến. Mình hát khe khẽ.
Khe khẽ.
Chủ nhật về nhà, đêm ấy thức suốt sáng, mệt nhoài người, đi bộ 40km từ cầu đường
đến đơn vị vậy mà vẫn bị chậm. Thật chán.
Như Anh sẽ thôi, không gửi thư cho mình nữa. Ừ! Như Anh phải học chứ. Phải học
giỏi nữa.
Có lẽ nhắc Như Anh ra khỏi nhật ký thôi, bởi vì nỗi nhớ Như Anh là chuyện hàng
ngày, không cần phải nhắc nhở nhiều mà nhàm
7.22.1.72
Mệt lắm, song phải cố viết. Như Anh đang làm gì nhỉ. Mấy ngày bận và cũng chẳng
lúc nào ngồi một mình. Sắp đi học rồi. Hôm nay, bạn mới, thầy mới, lớp mới và
chuyển sang bài học mới.
Tạm biệt thôn Cầu Tự mấy tháng nhé. Hôm nay đến chỗ mới, thôn Phùng Xá – Gần
cơ quan trung đoàn, sắp vào học tín.
Thư Như Anh gửi cho không nhận được rồi: Họ chuyển đến Việt Yên, cách đây 30km.
Xa thế làm sao có đủ thời gian mà đi nhận cho được. Kệ họ thôi, rồi họ khắc phải lấy
thư về nhà. Không hiểu đến bao giờ mới nhận được mới được đọc những lá thư ấy
nữa.
Gia đình mình mới tới có nhiều chuyện thú vị ghê. Làm mình nhớ tới Pauxtôpski
trong “Bình minh mưa ” và nhớ tới Lê Điệp với Buổi tối ngày mưa …
2.24.1.72
Cảm thấy nhớ B thông tin của mình. Mà nào có xa xôi gì cho cam, chỉ cách có hơn
năm. Thế mà về xoành xoạch, chẳng thể chịu được.
Cầm tờ báo, thấy bài nói về thông tin vô tuyến, mình nghĩ luôn, tối nay, tới nó ở nhà
lại đọc bài này đây. Chẳng được ngồi với chúng nó mà nghe đọc nhỉ. Đêm nay, ai lên
đọc báo đây, Hùng hay Toàn nhỉ?
Học tín khổ nhiều, căng thẳng và họ giữ giờ giấc mới ngặt nghèo làm sao. Thu, phát
cứ răm rắp. Mệt cũng phải nghe và cứ là rối tung lên thôi. Kể ra cũng không nặng nề
lắm, nhưng cần nhạy cảm, cần nhạy cảm lắm – giống như học ngoại ngữ. Như Anh
bây giờ đang học Nga văn đấy. Chắc cũng vất vả và khổ như thế. Hôm nay học khá
tốt, chỉ bị một lỗi thôi, do bị cuống.
Cái loa ở đầu nhà cứ oang oang, nhưng nói toàn chuyện đâu đâu ấy. Mình không được
nghe tin thắng lợi Xảm Thông – Long Chẳng và cánh đồng Chum như lúc còn ở
“nhà” nữa. Nằm đây mà cảm thấy ngường ngượng thế nào ấy! Thế mà cũng đòi đi bộ
đội, ra tiền tuyến mà thế à? Các bạn ở nhà sắp đi dã ngoại rồi ? (Chao, có tiếng ve, có
tiếng ve, lạ quá đi mất, con ve, con ve sầu – ôi, con nữa, con nữa, nó kêu nhiều quá, ở
bụi trúc trước ngõ ấy, cả ở mái nhà nữa!? Sao thế nhỉ? Sao thế?…)
Mình năm nay đón tết ở đâu, tụi đi dã ngoại mồng 7 Tết mới về. Ở đây chỉ có 20
người, vắng vẻ, ăn tết với gia đình chăng?
Cô gái nhỏ, Hoa, còn nhỏ lắm, lớp 6 thôi, nhưng đã thuộc vào loại “bom”… Ngộ ghê
lắm. Nhìn tụi nhóc tụ họp để học (không, chủ yếu là vui thôi…) mình không còn cảm
thấy buồn, tiếc nữa. Đúng đấy, bây giờ chính là lúc mình đóng góp mà, tuổi thanh
niên là tuổi cống hiến. Thạc đừng vội nghĩ đến những đòi hỏi hưởng thụ. Hãy cao hơn
những tính toán cá nhân.
C18 đang hành quân ngoài đường. Họ hát vui. Mình không đi được vì “bị thương” do
trận đá bóng sáng chủ nhật Tay trái bị sây sát nặng, sưng tấy cả lên. Viết thế này phải
nằm trên giường và kê tay lên chăn. Sao cuộc sống lúc này mình yêu thế. Yêu từ ngọn
đèn mờ đỏ này. Đêm qua đi dưới lùm tre thân thuộc, có ánh trăng rất trong và ngọn
gió mênh mang, lắng nghe lời kể chuyện, mình thấy tự hào ghê. Các thầy cô giáo, các
bạn học của mình chắc không hề ngờ rằng mình lại ở đây, một mình đi dưới ánh trăng
êm đềm này.
Mình chẳng cảm thấy cô đơn, và có lẽ đây chính là những lúc cảm thấy đẹp đẽ nhất
trở về: Nhìn những ngôi sao long lanh trên bầu trời, bao nhiêu ý nghĩ hồng hào của
tương lai làm mình sung sướng. Mình sẽ đi bộ đội cho đến khi nào hết giặc. Sẽ theo
Bô rít Pôlêvôi, thu thập thật nhiều vốn sống, và sẽ viết văn, sẽ làm thơ ca ngợi những
con người đã hy sinh những gì quí giá nhất của riêng mình cho giai cấp, cho dân tộc.
Trước hết là làm tròn nhiệm vụ của người lính thông tin, sẽ thành người báo vụ chân
chính, xứng đáng với lòng tin của mọi người. Sáu năm sau, sẽ gặp Như Anh thân yêu
của mình. Ôi, lúc đó, có biết bao nhiêu thay đổi, 6 năm cơ mà… Nhưng mình tin cuộc
sống sẽ thay đổi theo chiều đi lên.
Tội nghiệp Như Anh, cứ chờ hoài. Lỡ mình có sao thì lại lỡ làng hết cả. Rồi lại buồn
mãi. Có lẽ ít người như Như Anh lắm, nhiều lúc cũng khó ngờ Như Anh lại nhiệt tình
với mình như thế. Dũng cảm, Như Anh nhé, dũng cảm lên, mạnh dạn và vững lòng
tin.
Bà cụ lại nhớ con. Anh ấy (anh ấy mà chỉ mới 18 tuổi! Đi bộ đội sau mình 3 tháng),
có ao ước về nhà thăm mẹ và em không? Ngôi nhà nhỏ, tùm lum hay đi về trong giấc
ngủ và nỗi nhớ của anh. Nhưng mình lại đến đây, bên bà mẹ, bên em gái của anh…
Mình cũng biết đó là ước mơ của anh ấy…
Giờ này có bao nhiêu bà mẹ đang da diết nhớ con xa?



