Mai Ngọc Thoảng
NGƯỜI ANH HÙNG NGẬM 2 ĐẦU DÂY ĐIỆN, TẠO “CẦU DẪN ĐIỆN SỐNG” TRÊN DÒNG THẠCH HÃN
Một chiến công phi thường giữa mưa bom bão đạn, góp phần cứu sống biết bao đồng đội…
Tháng 7 năm 1972 – chiến trường Quảng Trị, nơi được xem là một trong những mặt trận khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến.
Ngày 13/7/1972, một đường dây thông tin huyết mạch bắc qua sông Thạch Hãn liên tục bị pháo địch đánh đứt. Đây là tuyến liên lạc cực kỳ quan trọng để truyền mệnh lệnh chỉ huy chiến đấu.
Bi kịch xảy ra ngay trước mắt…
Ba người đồng đội vừa nhận nhiệm vụ đi nối dây đã lần lượt ngã xuống giữa dòng sông vì bom đạn.
Đau thương tột cùng, nhưng cũng từ đó biến thành ý chí quyết tử.
Chàng chiến sĩ trẻ Mai Ngọc Thoảng đã xung phong nhận nhiệm vụ.
Bởi ai cũng hiểu:
Đó gần như là một chuyến đi không hẹn ngày trở về.
Trước lúc lên đường, đồng đội đã làm “lễ truy điệu sống” cho ông – một nghi thức đau lòng dành cho người bước vào nơi mà cơ hội sống sót vô cùng mong manh.
Giữa mưa bom, pháo kích dữ dội, ông lao mình xuống dòng sông Thạch Hãn đang cuộn xiết.
Sau khi bơi ra giữa dòng, ông tìm được hai đầu dây điện bị đứt…
Nhưng rồi tình huống ngặt nghèo xảy ra:
Dây quá ngắn, không thể nối lại với nhau.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một quyết định không ai dám nghĩ đến đã được đưa ra…
Ông dùng chính hai hàm răng của mình cắn chặt hai đầu dây điện để tạo thành một “cầu dẫn điện sống”.
Mỗi lần tổng đài quay máy, dòng điện chạy xuyên qua cơ thể, khiến ông:
• Co giật toàn thân
• Tê dại đến kiệt sức
• Có lúc ngất đi giữa dòng nước
• Rồi lại gắng tỉnh để tiếp tục giữ dây
Suốt 30 phút giữa dòng Thạch Hãn, ông kiên cường chịu đựng để giữ thông tin liên lạc không bị gián đoạn.
Nhờ đó, mệnh lệnh chỉ huy quan trọng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp được truyền đi kịp thời, giúp Trung đoàn 48 bẻ gãy các đợt tiến công của địch, cứu sống nhiều cán bộ, chiến sĩ.
Với chiến công đặc biệt xuất sắc ấy, năm 1973, Mai Ngọc Thoảng được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân khi vừa tròn 20 tuổi.



