Người có công giúp đỡ cách mạng

MAI NGỌC THOẢNG - SỢI DÂY THÔNG TIN BẰNG MÁU VÀ Ý CHÍ

Trong cuộc chiến tranh hiện đại, khi hỏa lực của đối phương có thể san phẳng mọi địa hình, việc giữ vững thông tin liên lạc là một nhiệm vụ "vô tiền khoáng hậu". Tại chiến trường Quảng Trị năm 1972, nơi "máu và mồ hôi trộn cùng bùn non Thạch Hãn", người chiến sĩ thông tin Mai Ngọc Thoảng đã viết nên một huyền thoại bằng một hành động mà sau này đã đi vào giáo án của lòng dũng cảm: Dùng miệng ngậm nối dây thông tin. Cảm nhận về Mai Ngọc Thoảng trước hết là cảm nhận về sự quên mình vì nhiệm vụ. T

Quảng Trị07/02/2026Phan Thị Cẩm Vân (Đoàn phường Ba Đồn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc chiến tranh hiện đại, khi hỏa lực của đối phương có thể san phẳng mọi địa hình, việc giữ vững thông tin liên lạc là một nhiệm vụ "vô tiền khoáng hậu". Tại chiến trường Quảng Trị năm 1972, nơi "máu và mồ hôi trộn cùng bùn non Thạch Hãn", người chiến sĩ thông tin Mai Ngọc Thoảng đã viết nên một huyền thoại bằng một hành động mà sau này đã đi vào giáo án của lòng dũng cảm: Dùng miệng ngậm nối dây thông tin.

Cảm nhận về Mai Ngọc Thoảng trước hết là cảm nhận về sự quên mình vì nhiệm vụ. Tháng 7 năm 1972, giữa lúc dòng sông Thạch Hãn đang bị cày xới bởi mưa bom bão đạn, đường dây thông tin từ Sở chỉ huy đến trận địa bị đứt. Trong khoảnh khắc bơi qua sông giữa làn đạn xối xả, khi không có đủ dụng cụ để nối dây theo cách thông thường, ông đã đưa ra một quyết định phi thường: Dùng miệng ngậm chặt hai đầu dây bị đứt để dòng điện mang mệnh lệnh chiến đấu được thông suốt.

Hành động ấy không chỉ là kỹ thuật, đó là một sự hóa thân. Trong giây phút đó, cơ thể của người tiểu đội trưởng 19 tuổi ấy đã trở thành một phần của khí tài quân sự, là nhịp cầu nối liền sự sống và cái chết, nối liền ý chí của người chỉ huy với quyết tâm của chiến sĩ nơi tiền tuyến. Dòng điện chạy qua người có thể làm đau đớn thể xác, nhưng nó không thể làm lung lay tinh thần của "con chim đầu đàn" bộ đội thông tin.

Danh hiệu Anh hùng LLVTND được trao cho ông khi mới 20 tuổi là sự ghi nhận xứng đáng cho một trí tuệ nhạy bén và một trái tim rực cháy yêu nước. Sau chiến tranh, người anh hùng ấy trở về quê hương Ngọc Trạo, Thanh Hóa, tiếp tục cống hiến ở các cương vị dân sự, sống một cuộc đời giản dị nhưng vẫn vẹn nguyên khí chất của một người lính. Ông cho chúng ta thấy rằng: Anh hùng không phải là những thực thể xa xôi, mà là những con người bình thường đã chọn làm những điều phi thường khi Tổ quốc lâm nguy.

Đọc về Mai Ngọc Thoảng, chúng ta thêm thấu hiểu về cái giá của mỗi mệnh lệnh được truyền đi, mỗi chiến thắng được loan tin. Ông chính là biểu tượng cho tinh thần "mưu trí, dũng cảm, đảm bảo thông suốt" của bộ đội thông tin liên lạc. Câu chuyện của ông nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về sự sáng tạo và lòng quả cảm: Trong bất cứ hoàn cảnh khó khăn nào, nếu có đủ quyết tâm, chúng ta luôn có thể tìm ra cách để kết nối, để vượt qua và để chiến thắng.

Mai Ngọc Thoảng – người chiến sĩ đã dùng chính cơ thể mình làm nhịp cầu thông tin – sẽ mãi là một nốt nhạc cao vút trong bản hùng ca Quảng Trị, một tấm gương sáng ngời về sự tận hiến cho độc lập, tự do của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn