Bài viết

Mái Nhà Giữa Đồng

Tây Ninh15/05/2026Phạm Vũ Khanh (xã Nhơn Hòa Lập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Nhơn Hòa Lập, giữa những cánh đồng trải dài đến tận đường chân trời và những con kinh len lỏi như mạch máu của vùng đất Đồng Tháp Mười, có những mái nhà nằm đơn độc mà lại không hề cô đơn. Người ta gọi đó là mái nhà giữa đồng - những mái nhà nhỏ bé nhưng bền bỉ, đứng vững giữa nắng, gió và cả những mùa nước nổi lên xuống theo nhịp thời gian.

Nhìn từ xa, những mái nhà ấy chỉ là những chấm nhỏ giữa màu xanh bát ngát của lúa. Có mái lợp lá dừa nước đã cũ, có mái tôn đã phai màu vì nắng gió, có mái nhà thấp thoáng bên hàng rào cây râm bụt hay bụi chuối sau vườn. Nhưng với người sống ở đó, mỗi mái nhà là một thế giới, là nơi bắt đầu và kết thúc của mọi hành trình, là nơi giữ lại hơi ấm của cả một gia đình qua bao năm tháng.

Buổi sáng, khi sương còn chưa tan hẳn, từ những mái nhà giữa đồng đã bắt đầu có khói bếp bay lên. Người lớn chuẩn bị ra ruộng, tiếng gọi nhau vang nhẹ trên con đường đất nhỏ dẫn ra bờ kinh. Trẻ con chạy chân trần trên sân đất, tiếng cười hòa vào tiếng gió thổi qua ruộng lúa. Tất cả tạo nên một nhịp sống chậm rãi nhưng đầy sức sống, như thể thời gian ở nơi này cũng biết dừng lại để lắng nghe con người.

Nhưng những mái nhà giữa đồng không chỉ là nơi của sự yên bình.

Trong ký ức của Nhơn Hòa Lập, có những mái nhà từng là chỗ che chở trong những năm tháng không yên. Có căn nhà từng giấu người lạ đi qua trong đêm, có mái lá từng là điểm dừng chân cho những chuyến giao liên vội vã giữa rừng tràm và bến nước. Có những đêm gió thổi mạnh, cửa nhà rung lên từng đợt, nhưng bên trong vẫn có ánh đèn dầu leo lét, vẫn có những con người lặng lẽ chờ đợi một tin bình an từ ngoài cánh đồng xa.

Mái nhà khi ấy không chỉ là nơi trú ngụ, mà còn là một phần của mạng lưới sống còn của cả vùng quê. Nó gắn với bờ kinh, với lối mòn, với những con xuồng lặng lẽ trôi qua trong bóng tối. Nó là điểm tựa để con người tin rằng dù ngoài kia có thế nào, vẫn còn một nơi để quay về.

Rồi chiến tranh đi qua, những mái nhà ấy tiếp tục đứng đó, chứng kiến sự đổi thay của quê hương. Đường sá khang trang hơn, ruộng đồng được canh tác thuận lợi hơn, cuộc sống dần ổn định hơn. Nhưng điều không thay đổi là cách con người giữ gìn mái nhà của mình — vẫn cần cù, vẫn chắt chiu, vẫn coi đó là nơi quan trọng nhất trong đời.

Ngày nay, mái nhà giữa đồng ở Nhơn Hòa Lập có thể đã khác xưa: chắc chắn hơn, sáng sủa hơn, tiện nghi hơn. Nhưng mỗi khi nhìn từ xa giữa cánh đồng rộng lớn, người ta vẫn thấy một cảm giác rất quen thuộc — cảm giác của sự gắn bó không thể tách rời giữa con người và đất đai, giữa cuộc sống và quê hương.

“Mái Nhà Giữa Đồng” không chỉ là một hình ảnh của kiến trúc hay địa lý.

Mà là biểu tượng của sự bền bỉ, của tình quê, và của những con người đã chọn sống trọn đời mình giữa ruộng đồng, để giữ lại một phần hồn của Nhơn Hòa Lập qua bao thế hệ./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mái Nhà Giữa Đồng | Câu chuyện thời hoa lửa