Người có công giúp đỡ cách mạng

Mai Thanh Thế – Người chiến sĩ mở đường bằng máu

Mai Thanh Thế sinh năm 1941, tại ấp Vĩnh Hưng, làng Mỹ Quới, quận Phước Long, tỉnh Rạch Giá (nay thuộc thị xã Ngã Năm, tỉnh Sóc Trăng). Anh lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của anh gắn liền với cảnh quê hương bị chiến tranh tàn phá, những mái nhà cháy đỏ trong khói lửa, những người thân, bà con phải chạy giặc, những cánh đồng nhuộm màu bom đạn. Chính hiện thực ấy đã sớm hun đúc trong cậu bé Mai Thanh Thế một ý chí kiên cường và lòng căm thù giặc sâu sắc.

Đắk Lắk22/08/2026Lâm Văn Hiệp (Đoàn xã Vĩnh Thuận Đông)8 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mai Thanh Thế – Người chiến sĩ mở đường bằng máu

Ở vùng đất Ngã Năm hôm nay, nơi những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài và dòng sông giao nhau năm ngả vẫn ngày đêm chở nặng phù sa, người dân Sóc Trăng vẫn nhắc đến cái tên Mai Thanh Thế bằng tất cả niềm kính trọng. Đó không chỉ là tên của một ngôi trường, một con đường hay một người con ưu tú của quê hương, mà còn là biểu tượng của lòng quả cảm, của tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ đầy gian khổ.

Mai Thanh Thế sinh năm 1941, tại ấp Vĩnh Hưng, làng Mỹ Quới, quận Phước Long, tỉnh Rạch Giá (nay thuộc thị xã Ngã Năm, tỉnh Sóc Trăng). Anh lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của anh gắn liền với cảnh quê hương bị chiến tranh tàn phá, những mái nhà cháy đỏ trong khói lửa, những người thân, bà con phải chạy giặc, những cánh đồng nhuộm màu bom đạn. Chính hiện thực ấy đã sớm hun đúc trong cậu bé Mai Thanh Thế một ý chí kiên cường và lòng căm thù giặc sâu sắc.

Những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Mỹ, khi phong trào cách mạng ở miền Tây Nam Bộ ngày càng phát triển, Mai Thanh Thế đã tình nguyện tham gia lực lượng vũ trang địa phương. Là người nhanh nhẹn, gan dạ và thông thuộc địa hình vùng sông nước, anh nhanh chóng trở thành chiến sĩ trinh sát, rồi chiến sĩ mũi nhọn trong nhiều trận đánh lớn nhỏ.

Đồng đội vẫn kể rằng, mỗi lần nhận nhiệm vụ, Mai Thanh Thế luôn là người xung phong đi đầu. Anh nói một câu rất giản dị:

"Nếu mình không đi trước thì ai sẽ mở đường cho đồng đội?"

Câu nói ấy không phải để thể hiện bản thân mà là suy nghĩ chân thành của một người lính luôn đặt nhiệm vụ lên trên tính mạng của mình.

Một trong những trận đánh nổi tiếng nhất gắn với tên tuổi Mai Thanh Thế là trận tập kích đồn Năm Tiếu vào giữa năm 1962.

Đồn Năm Tiếu là một cứ điểm kiên cố của đối phương. Bao quanh đồn là nhiều lớp hàng rào kẽm gai, xen lẫn chông, mìn, hào sâu và lực lượng canh gác nghiêm ngặt. Ban ngày lính tuần tra liên tục, ban đêm còn thả chó nghiệp vụ để phát hiện lực lượng cách mạng. Không ít lần các đơn vị ta tìm cách tiếp cận nhưng đều gặp rất nhiều khó khăn.

Để chuẩn bị cho trận đánh, Mai Thanh Thế nhiều lần bí mật luồn sâu vào khu vực đồn địch. Ban ngày anh cải trang thành người dân đi làm ruộng, ban đêm lợi dụng bóng tối bò sát từng lớp rào, quan sát quy luật tuần tra, xác định vị trí hỏa điểm và sơ đồ phòng thủ.

Có lần chỉ còn cách vọng gác vài mét, tiếng giày lính địch vang lên ngay trên đầu. Anh nằm bất động hàng giờ trong bùn nước, mặc cho muỗi đốt và kiến cắn. Chỉ khi toán lính rút đi, anh mới tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ trinh sát rồi trở về căn cứ an toàn.

Những thông tin quý giá ấy đã giúp đơn vị xây dựng kế hoạch tấn công chính xác.

Đêm xuất kích.

Cả đơn vị lặng lẽ áp sát mục tiêu.

Không gian chìm trong màn đêm dày đặc, chỉ còn tiếng côn trùng và tiếng gió rít qua hàng dừa nước.

Đến cửa mở đầu tiên, các chiến sĩ sử dụng thủ pháo và lựu đạn để phá hàng rào.

Một lớp rào bị đánh sập.

Lớp thứ hai cũng bị mở.

Nhưng khi tiến đến lớp rào cuối cùng, mọi số thuốc nổ mang theo đều đã sử dụng hết.

Phía trong đồn, quân địch bắt đầu phát hiện.

Đạn đại liên nổ chát chúa.

Đạn lửa đỏ rực xé toạc màn đêm.

Nếu không mở được cửa mở, cả mũi tiến công sẽ bị ghìm chặt ngoài hàng rào, nguy cơ thương vong rất lớn.

Giữa thời khắc sinh tử ấy, Mai Thanh Thế không hề chần chừ.

Anh rút phắt cây mã tấu bên mình.

Dưới làn mưa đạn dày đặc, anh lao thẳng lên phía trước.

Từng nhát mã tấu bổ mạnh vào hàng rào thép gai.

Kẽm gai quấn vào người, cào rách quần áo và da thịt.

Máu từ cánh tay chảy xuống đỏ cả lưỡi mã tấu.

Nhưng anh vẫn tiếp tục chém.

Một nhát.

Hai nhát.

Ba nhát...

Cuối cùng, khoảng trống đủ rộng đã mở ra.

Mai Thanh Thế quay lại hét lớn:

"Xung phong!"

Tiếng hô của anh như một mệnh lệnh.

Toàn đơn vị ào lên vượt qua cửa mở, đánh thẳng vào trung tâm đồn.

Chỉ trong thời gian ngắn, đồn Năm Tiếu bị tiêu diệt hoàn toàn.

Đó là chiến công có ý nghĩa quan trọng đối với phong trào cách mạng ở khu vực lúc bấy giờ.

Sau chiến thắng ấy, Mai Thanh Thế càng được đồng đội yêu quý.

Anh chưa bao giờ kể công.

Mỗi lần được khen thưởng, anh chỉ cười:

"Đánh thắng là công của cả đơn vị."

Trong sinh hoạt, anh luôn nhường phần cơm ngon cho đồng đội trẻ hơn.

Những chuyến hành quân dài, thấy ai mệt, anh lại nhận mang giúp ba lô hoặc khẩu súng.

Đồng đội gọi anh bằng cái tên thân thương:

"Người mở đường."

Không chỉ mở đường bằng đôi chân, anh còn mở đường bằng chính tinh thần dũng cảm của mình.

Chiến tranh ngày càng ác liệt.

Mai Thanh Thế tiếp tục tham gia nhiều trận đánh lớn nhỏ ở vùng Tây Nam Bộ.

Dù biết cái chết luôn cận kề, anh chưa bao giờ xin rút khỏi mũi tiến công.

Đối với anh, quê hương còn bị giày xéo thì người chiến sĩ không thể lùi bước.

Năm 1962, trong một trận chiến đấu ác liệt, Mai Thanh Thế đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời mới 21.

Sự ra đi của anh khiến đồng đội vô cùng xúc động.

Người chiến sĩ trẻ đã ngã xuống, nhưng hình ảnh người cầm mã tấu lao lên giữa mưa đạn vẫn còn sống mãi trong ký ức của những người từng chiến đấu bên anh.

Sau ngày đất nước thống nhất, Đảng và Nhà nước đã truy tặng Mai Thanh Thế danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, ghi nhận sự hy sinh và những chiến công đặc biệt xuất sắc của anh. Tên của anh được đặt cho Trường THPT Mai Thanh Thế tại thị xã Ngã Năm, tỉnh Sóc Trăng, để giáo dục truyền thống yêu nước cho các thế hệ học sinh.

Ngày nay, mỗi khi bước qua cổng ngôi trường mang tên Mai Thanh Thế, các em học sinh đều được nhắc nhớ rằng cái tên ấy không chỉ là tên một người anh hùng, mà còn là lời nhắc về trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.

Mai Thanh Thế không để lại những trang nhật ký nổi tiếng, cũng không có những bài diễn văn hào hùng.

Điều anh để lại chính là tấm gương sáng về lòng dũng cảm, tinh thần xung kích và đức hy sinh vì đồng đội.

Giữa thời bình hôm nay, khi những cánh đồng Ngã Năm đã yên tiếng súng, câu chuyện về người chiến sĩ dùng mã tấu chặt hàng rào thép gai dưới làn đạn vẫn được kể lại như một bản anh hùng ca bất diệt.

Đó là ngọn lửa truyền thống được trao từ thế hệ cha anh đến thế hệ trẻ hôm nay.

Và mỗi khi nhắc đến Mai Thanh Thế, người dân Sóc Trăng vẫn tự hào rằng:

Có những con người sống chỉ hơn hai mươi năm, nhưng tên tuổi của họ sẽ sống mãi cùng quê hương, cùng lịch sử dân tộc.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn