MÁI TÓC CỦA NGƯỜI CON GÁI RẠCH GIÁ - 1B2VCVB
Người con gái kiên trung trong câu chuyện bức tranh bằng tóc chính là Nữ anh hùng Liệt sĩ Nguyễn Thị Út (thường gọi là Út Nhỏ, quê ở Rạch Giá, Kiên Giang). Cô là nữ giao liên mật của đội biệt động vùng ven sông nước miền Tây, bị bắt khi đang vận chuyển tài liệu mật trong chiếc giỏ đi chợ.
Tại trại giam, địch áp dụng những cực hình dã man nhất đối với một người con gái chân yếu tay mềm: từ châm điện vào bộ phận nhạy cảm đến dìm đầu xuống thùng nước xà phòng. Thân hình mảnh mai của cô gái miền Tây loang lổ vết đòn, chiếc áo bà ba rách nướu, nhưng đôi mắt của Út Nhỏ vẫn kiên định đến đáng sợ.
Không lấy được một lời khai, tên cai ngục nổi tiếng tàn ác quyết định bẻ gãy niềm tự hào lớn nhất của người con gái: Hắn nắm lấy mái tóc dài óng ả của cô, dùng kéo cắt nham nhở rồi cho lính dùng dao cạo trọc đầu cô nhằm nhục mạ và bẻ gãy ý chí. Chúng quăng cô vào buồng biệt giam tối tăm, nghĩ rằng sự tủi nhục sẽ làm cô đầu hàng vào sáng hôm sau.
Nhưng giặc không biết rằng, lòng yêu nước của người phụ nữ Việt Nam thời hoa lửa là thứ không vũ khí nào tàn phá được. Trong đêm tối của buồng giam, Út Nhỏ tỉnh dậy. Cô nhìn những lọn tóc dài của mình bị cắt vương vãi trên nền đất bẩn. Cô không khóc cho bản thân, cô nghĩ đến tổ quốc, nghĩ đến cờ Đảng – biểu tượng của niềm tin mà cô luôn mang theo trong tim.
Không có bút, không có màu, cô kiên nhẫn lượm nhặt từng sợi tóc của mình bị cắt rời, xếp chúng thành hình một ngôi sao năm cánh và vách búa liềm ngay trên nền xi măng ẩm ướt. Để giữ cho những sợi tóc không bị gió thổi bay, cô dùng chính những giọt máu từ vết thương trên cánh tay mình để làm keo dính, miết chặt từng sợi tóc xuống nền nhà.
Sáng hôm sau, khi tên cai ngục mở cửa phòng giam với ý định chứng kiến một cô gái khóc lóc van xin, hắn đã phải đứng hình. Út Nhỏ ngồi tựa lưng vào vách tường, đầu ngẩng cao dù tóc đã không còn. Dưới chân cô, một bức tranh cờ Đảng bằng tóc và máu rực rỡ, thiêng liêng hiện rõ mồn một. Cô nhìn thẳng vào mặt tên cai ngục, dõng dạc nói rằng chúng có thể cạo sạch tóc của cô, nhưng không bao giờ xóa được biểu tượng này trong lòng người dân nước Việt.
Giặc điên cuồng nổ súng. Cô giao liên Út Nhỏ ngã xuống, máu của cô hòa vào bức tranh bằng tóc trên nền đất. Người con gái ấy ra đi thầm lặng, nhưng tấm lòng kiên trung của cô đã hóa thành mây trời, bảo vệ mảnh đất quê hương dọc theo những dòng sông đỏ nặng phù sa.


