MÁI TÓC XANH NGÀY ẤY
Ngày còn trẻ, những nữ thanh niên xung phong mang theo mái tóc dài, những ước mơ giản dị và cả sức trẻ của tuổi đôi mươi. Chiến tranh đã khiến họ trưởng thành trong những hoàn cảnh khắc nghiệt mà không ai có thể tưởng tượng.
Bà Nguyễn Thị Vân nhớ rằng ngày mới tham gia thanh niên xung phong, bà và những người bạn đều còn rất trẻ.
Họ rời quê với những bộ quần áo đơn giản và mái tóc dài của những cô gái tuổi đôi mươi.
Những ngày đầu, ai cũng nhớ nhà.
Nhưng công việc liên tục khiến họ không có nhiều thời gian để nghĩ đến bản thân.
Ban ngày làm nhiệm vụ.
Buổi tối tranh thủ nghỉ ngơi.
Có những ngày trời mưa, quần áo không kịp khô. Có những hôm thức trắng vì nhiệm vụ.
Mái tóc ngày càng ngắn đi vì phải thuận tiện khi làm việc.
Những cô gái trẻ ngày nào dần trở thành những người phụ nữ mạnh mẽ, có thể chịu đựng gian khổ và sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy.
Bà Vân nói rằng điều bà nhớ nhất không phải là những ngày gian khổ, mà là tiếng cười của những người bạn.
Giữa chiến trường, họ vẫn động viên nhau bằng những câu chuyện vui.
Bởi nếu không có niềm tin và tình đồng đội, thật khó để vượt qua những tháng ngày ấy.
Hôm nay, mái tóc đã bạc nhưng ký ức về tuổi đôi mươi vẫn còn nguyên.
Có một thế hệ đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường. Mái tóc xanh ngày ấy đã bạc theo thời gian, nhưng tinh thần của họ vẫn là một phần đẹp đẽ của lịch sử quê hương.



