Mãi trong lòng Mẹ
Tôi về xã Lưu Nghiệp Anh, huyện Trà Cú vào một buổi sáng còn vương hơi sương. Là cán bộ Đoàn, tôi mang theo nhiệm vụ sưu tầm những câu chuyện về các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng – nhưng sâu xa hơn, đó là hành trình tìm lại những ký ức đã góp phần làm nên hình hài của quê hương hôm nay.
Trong câu chuyện của những người cao niên trong xã, cái tên Mẹ Phan Thị Tư được nhắc đến bằng một sự trân trọng đặc biệt. Không phải vì mẹ từng giữ chức vụ gì lớn lao, mà bởi chính ngôi nhà của mẹ – một mái nhà đơn sơ giữa làng quê – đã từng là nơi nuôi giấu cách mạng, là “ngọn đèn” âm thầm cháy trong những năm tháng gian nguy nhất.
Mẹ sinh năm 1917, lớn lên và gắn bó cả đời với mảnh đất Lưu Nghiệp Anh. Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Sáng, cùng nhau nuôi dạy sáu người con trong cảnh đời lam lũ nhưng đầm ấm nghĩa tình. Nhưng rồi chiến tranh đến, biến mái ấm ấy thành một “căn cứ” thầm lặng của cách mạng.
Người dân kể lại, nhà mẹ khi ấy lúc nào cũng có những “người khách lạ”. Họ đến trong đêm, đi trong lặng lẽ. Mẹ không hỏi nhiều, chỉ âm thầm lo từng bữa ăn, từng chỗ ngủ. Mỗi lần như vậy là một lần đối diện với hiểm nguy, bởi nếu bị phát hiện, không chỉ mẹ mà cả gia đình đều có thể trả giá bằng mạng sống.
Nhưng mẹ chưa bao giờ chùn bước.
Có lẽ chính trong không khí ấy, những người con của mẹ đã lớn lên với một niềm tin giản dị mà mãnh liệt: đất nước này cần được tự do.
Người con trai đầu – Nguyễn Văn Còn, sinh năm 1937 – sớm tham gia cách mạng từ năm 1957, trở thành Phó Bí thư Chi đoàn xã An Quảng Hữu. Anh là người thanh niên nhiệt huyết, luôn đi đầu trong các phong trào. Nhưng chiến tranh không cho phép những ước mơ được kéo dài.
Ngày 12 tháng 1 năm 1961, tại ấp Xoài Lơ, anh đã chiến đấu đến giây phút cuối cùng và anh dũng hy sinh.
Người dân trong xã vẫn nhớ hôm nhận tin, mẹ không khóc thành tiếng. Mẹ chỉ lặng đi, đôi mắt nhìn xa xăm. Nỗi đau ấy như thấm sâu vào lòng, không ồn ào nhưng dai dẳng.
Chưa kịp nguôi ngoai, chiến tranh lại tiếp tục thử thách người mẹ ấy.
Người con trai thứ – Nguyễn Văn Kiềm, sinh năm 1948 – tiếp bước anh, tham gia cách mạng năm 1967, trở thành cán bộ truyền tin của Tiểu đoàn 501. Công việc của anh là giữ cho mạch liên lạc thông suốt giữa các đơn vị – một nhiệm vụ thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng.
Ngày 6 tháng 5 năm 1968, tại huyện Càng Long, anh hy sinh khi đang làm nhiệm vụ.
Hai người con, hai lần tiễn biệt. Mỗi lần là một phần máu thịt của mẹ rời đi mãi mãi.
Tôi đứng trước mảnh đất xưa, nghe những câu chuyện được kể lại mà lòng nặng trĩu. Có những hy sinh không thể đo đếm bằng lời, chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim. Mẹ Phan Thị Tư không trực tiếp cầm súng, nhưng chính mẹ đã góp phần nuôi dưỡng những người con anh hùng, giữ gìn ngọn lửa cách mạng trong những ngày tháng khắc nghiệt nhất.
Ngôi nhà của mẹ – nơi từng che chở cán bộ, nơi tiễn những người con ra đi – giờ đây có thể đã đổi thay theo thời gian. Nhưng trong ký ức của người dân, đó mãi là một “địa chỉ đỏ”, một biểu tượng của lòng trung kiên.
Năm tháng trôi qua, đất nước hòa bình, nhưng những mất mát ấy không bao giờ bị lãng quên. Ngày 4 tháng 8 năm 2014, mẹ được truy tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” – một sự ghi nhận thiêng liêng của Tổ quốc dành cho những hy sinh to lớn mà mẹ và gia đình đã cống hiến.
Rời Lưu Nghiệp Anh, tôi mang theo câu chuyện về mẹ – không chỉ để hoàn thành nhiệm vụ, mà còn như mang theo một ngọn lửa. Ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng, của những con người bình dị đã làm nên điều phi thường.
Mẹ Phan Thị Tư – người mẹ của một ngôi nhà giấu lửa – đã sống một cuộc đời không ồn ào, nhưng đủ để sáng mãi trong lòng quê hương.



