Mâm cơm luôn thiếu một bát của người mẹ 40 năm chờ con
Suốt hơn 40 năm, bà Hoàng Thị Mão (90 tuổi, Hoa Lư, Ninh Bình) vẫn giữ thói quen dọn thiếu một bát trong mỗi bữa cơm. “Nhà tôi còn thiếu một người,” bà nói.
Chúng tôi đến Hoa Lư vào một buổi trưa nắng nhẹ. Trong căn nhà cấp bốn đã cũ, bà Mão đang lúi húi bên bếp.
“Mấy đứa vào đi, bà dọn cơm luôn.”
Mâm cơm được bày ra: một đĩa rau luộc, một bát cá kho, một bát canh.
Ba cái bát.
Nhưng trong nhà chỉ có hai người.
Một bạn trong đoàn nhìn mâm cơm, ngập ngừng hỏi:
“Bà ơi… sao lại thừa một bát?”
Bà Mão dừng tay.
Một lúc sau, bà nói:
“Không phải thừa… mà là thiếu.”
Con trai bà nhập ngũ năm 19 tuổi.
“Ngày nó đi, nó cười. Nó bảo: ‘Mẹ đợi con về ăn cơm.’”
Bà kể lại rất bình thản.
Những ngày đầu, thư gửi về đều.
“Viết không dài. Toàn hỏi mẹ ăn uống thế nào.”
Có lần, anh viết: “Con nhớ cơm mẹ nấu.”
Bà cười khi nhắc lại.
“Lúc đó tôi còn nghĩ… mai mốt nó về, mình nấu cho nó ăn thật nhiều.”
Rồi thư thưa dần.
Một ngày, cán bộ xã đến nhà.
“Nhìn thấy họ là tôi biết.”
Bà không nhớ mình đã khóc hay chưa.
“Chỉ nhớ là… tai không nghe rõ nữa.”
Từ ngày đó, bà không dọn đủ bát.
“Không phải quên… mà là để nhớ.”
Chúng tôi ngồi ăn cùng bà. Không ai nói nhiều.
Một chỗ vẫn để trống.
Không ai chạm vào.
Khi chúng tôi chuẩn bị ra về, bà nói:
“Các cháu sống trong hòa bình… đừng nghĩ nó là điều hiển nhiên.”
Bà nhìn mâm cơm:
“Có những người… chỉ mong một bữa cơm đầy đủ… mà không bao giờ có lại.”



