MÂM CƠM THIẾU MỘT NGƯỜI
Câu chuyện xoay quanh những bữa cơm gia đình trong chiến tranh – nơi một chỗ ngồi luôn trống, trở thành biểu tượng của sự chờ đợi và mất mát.
Trong mỗi gia đình có người đi chiến tranh, mâm cơm luôn thiếu một người. Với gia đình tôi, đó là chỗ ngồi của cha – vị trí mà suốt nhiều năm liền không ai thay thế.
Mỗi bữa cơm, mẹ vẫn bày đủ bát đũa như khi cha còn ở nhà. Một chiếc bát được đặt ngay ngắn, dù không ai cầm đến. Tôi từng hỏi mẹ sao không cất bớt đi cho đỡ chật, mẹ chỉ lắc đầu, bảo rằng cứ để đó, biết đâu hôm nay cha về.
Những bữa cơm thời chiến không có nhiều món. Thường chỉ là bát canh rau, đĩa cà muối, thêm chút cá khô nếu may mắn. Nhưng điều khiến bữa cơm trở nên nặng nề không phải vì thiếu thức ăn, mà vì thiếu tiếng nói cười quen thuộc.
Có những hôm, mẹ lặng lẽ gắp thức ăn đặt vào chiếc bát trống, rồi chợt dừng lại. Tôi nhìn thấy mẹ quay đi lau vội giọt nước mắt. Tôi hiểu rằng, sự chờ đợi lâu ngày đã khiến nỗi nhớ trở thành một phần của sinh hoạt hàng ngày.
Mỗi lần có thư cha gửi về, mâm cơm hôm ấy lại rộn ràng hơn một chút. Mẹ đọc thư cho tôi nghe, rồi đặt lá thư bên cạnh mâm cơm như thể cha đang ngồi đó. Nhưng khi thư đã đọc xong, sự trống vắng lại quay trở lại.
Mâm cơm thiếu một người kéo dài suốt nhiều năm. Nó dạy tôi hiểu rằng, chiến tranh không chỉ lấy đi con người trên chiến trường, mà còn để lại những khoảng trống không thể lấp đầy trong mỗi gia đình.
Ngày cha trở về, mâm cơm hôm ấy mới thật sự đủ đầy. Nhưng ký ức về những mâm cơm thiếu một người vẫn theo tôi suốt đời, nhắc tôi nhớ về những năm tháng mà sự chờ đợi là món ăn quen thuộc nhất trong mỗi gia đình thời chiến.



