Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mâm cơm trống và nỗi đợi chờ thế kỉ

Đà Nẵng13/08/2026Liên Chi Đoàn Khoa Răng Hàm Mặt (Trường Đại học Y Dược - ĐHTN)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Nguyễn Thị Thứ - Khi nỗi đau hóa thành bất tử.

Ở mảnh đất miền Trung nắng cháy, có một người phụ nữ mà cuộc đời đã trở thành bản trường ca đau thương và kiêu hùng nhất của dân tộc. Người mà nỗi đau không còn là của riêng một gia đình, mà đã hóa thân vào hình hài của núi sông. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ. Chín lần tiễn con đi, là chín lần mẹ thắt lòng nhìn về phía chân trời. Chín lần nhận giấy báo tử, là chín lần khúc ruột của mẹ đứt đoạn. Người ta nói 'nước mắt chảy xuôi', nhưng với mẹ Thứ, nước mắt ấy đã lặn ngược vào trong, hóa thành sức mạnh để mẹ tiếp tục sống, tiếp tục chờ đợi và tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp giải phóng đất nước.

Mâm cơm trống và những ngọn đèn chong 

                                                                                               Người dân xóm nhỏ Điện Thắng, Quảng Nam vẫn mãi ám ảnh bởi hình ảnh mẹ Thứ bên mâm cơm chiều. Mẹ luôn đặt thêm những chiếc bát, những đôi đũa trống... như thể các anh chỉ đi làm đồng muộn, chỉ lát nữa thôi sẽ ùa về, vây quanh mâm cơm của mẹ như thuở ấu thơ.

Dưới nền nhà của mẹ là 5 hầm bí mật. Giữa vòng vây quân thù, mẹ vừa là hậu phương, vừa là lá chắn, nuôi giấu biết bao cán bộ, chiến sĩ. Đêm đêm, mẹ thắp đèn bên cửa sổ làm ám hiệu cho bộ đội ta. Ngọn đèn ấy không bao giờ tắt, cũng như hy vọng và tình yêu mẹ dành cho cách mạng chưa bao giờ nguội lạnh.

 

 

 

Tượng đài từ những nỗi đau 

"Có người hỏi: 'Mẹ lấy đâu ra sức mạnh để chịu đựng ngần ấy nỗi đau?'.

Câu trả lời nằm ở mảnh vườn xưa, nơi có những căn hầm bí mật nằm sâu dưới lòng đất. Mẹ không chỉ mất con, mẹ còn biến nhà mình thành pháo đài. Mỗi bát cơm mẹ đặt lên bàn thờ là một lời thề với đất nước. Mẹ không chọn đau khổ, mẹ chọn kiên cường.

Sự hy sinh của mẹ Thứ không thể đo đếm bằng nước mắt, vì nước mắt mẹ đã cạn từ lâu. Nó được đo bằng sự tự do mà chúng ta đang hít thở, bằng màu xanh trên những cánh đồng hôm nay.

Mẹ ra đi ở tuổi 106, khép lại một thế kỷ đầy bão giông nhưng rực rỡ. Hôm nay, tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại Quảng Nam được tạc dựa trên chính nguyên mẫu của mẹ Thứ. Nhưng có lẽ, tượng đài vĩ đại nhất chính là nằm trong lòng mỗi người dân Việt Nam.

Mẹ không chỉ là mẹ của những anh hùng, mẹ chính là hiện thân của đất nước: Nhẫn nại, hy sinh, bao dung và bất tử. Giờ đây, chiến tranh đã lùi xa, mẹ cũng đã về bên các anh ở thế giới bên kia. Nhưng mỗi khi nhìn lên tượng đài sừng sững, chúng con thấy dáng mẹ vẫn ở đó – che chở và bao dung.

Xin được cúi đầu tạ ơn mẹ, người đã gánh cả lịch sử trên đôi vai gầy. Cảm ơn mẹ đã dạy chúng con biết thế nào là tình yêu tổ quốc vô điều kiện. Thế hệ hôm nay và mai sau sẽ mãi soi mình vào cuộc đời mẹ, để sống sao cho xứng đáng với những gì mẹ đã dâng hiến."

 

 

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn