Người có công giúp đỡ cách mạng

Mầm Xanh Hồi Sinh Trên Đất Lửa Vĩnh Linh

Câu chuyện ca ngợi sự dũng cảm tột cùng và tinh thần hy sinh thầm lặng của những người lính công binh làm nhiệm vụ "làm sạch" mặt đất sau chiến tranh. Ngày đêm đối mặt với tử thần từ hàng vạn quả bom mìn còn sót lại dưới lòng đất lửa Quảng Trị, họ nhẫn nại bóc từng tấc đất, nhổ từng cọng cỏ để trả lại sự bình yên cho những cánh đồng lúa xanh tươi và tiếng cười của trẻ thơ.

Đồng Tháp17/09/2026Đoàn xã Hải Lựu (Đoàn xã Hải Lựu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mầm Xanh Hồi Sinh Trên Đất Lửa Vĩnh Linh

  • Nhân chứng lịch sử: Bác Hồ Văn Hiền (sinh năm 1950, nguyên là tiểu đội trưởng đội công binh rà phá bom mìn thuộc huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị trong giai đoạn hậu chiến thập niên 1970 - 1980).

  • Mô tả câu chuyện: Câu chuyện ca ngợi sự dũng cảm tột cùng và tinh thần hy sinh thầm lặng của những người lính công binh làm nhiệm vụ "làm sạch" mặt đất sau chiến tranh. Ngày đêm đối mặt với tử thần từ hàng vạn quả bom mìn còn sót lại dưới lòng đất lửa Quảng Trị, họ nhẫn nại bóc từng tấc đất, nhổ từng cọng cỏ để trả lại sự bình yên cho những cánh đồng lúa xanh tươi và tiếng cười của trẻ thơ.

  • Nội dung chi tiết câu chuyện

    Những năm cuối thập niên 1970, vùng đất thép Vĩnh Linh (Quảng Trị) – nơi từng gánh chịu hàng triệu tấn bom đạn trong suốt những năm kháng chiến chống Mỹ – bước vào một cuộc chiến mới vô cùng hiểm nguy: cuộc chiến rà phá bom mìn, vật liệu nổ còn vương vãi khắp các khu dân cư, trường học và ruộng đồng.


    Khi ấy, bác Hồ Văn Hiền mới 27 tuổi, là một cựu chiến binh công binh dạn dày kinh nghiệm, am hiểu tường tận cấu trúc của đủ loại bom đạn từ bom bi, bom nổ chậm cho đến mìn vướng nổ. Bác được giao làm tiểu đội trưởng phụ trách một đội rà phá chuyên trách phụ trách khu vực xã Vĩnh Kim cũ.


    Vào một buổi sáng mùa hè, cái nắng như chảo lửa hầm hập phả lên từ mặt đất khô cằn. Đội của bác Hiền nhận nhiệm vụ làm sạch một khu đất rộng lớn vốn là hợp tác xã nông nghiệp sắp được quy hoạch để cấy lúa nước, nhưng bị bao phủ bởi chi chít các tín hiệu báo động từ máy dò mìn.


    "Hồi đó, làm việc với máy dò mìn chỉ là một phần, phần lớn anh em phải dùng thuổng và dao găm để bới đất từng chút một vì bom mìn nằm chồng chéo lên nhau. Chỉ cần một chút lơ đễnh hay một cú nén sai lệch là mất mạng như chơi," bác Hiền trầm ngâm nhớ lại.

    Khi đang cẩn thận dùng thuổng hớt từng lớp đất đỏ bazan tại khu vực góc thửa ruộng, mũi thuổng của bác bỗng vang lên tiếng "cọp" khô khốc. Quỳ sát xuống đất, gạt nhẹ lớp lớp bùn khô và rễ cây mục, bác Hiền chết lặng khi phát hiện một quả bom rốc-két cỡ lớn nằm sâu dưới lòng đất, phần ngòi nổ đã bị biến dạng nhẹ do áp lực của những trận cày xới trước đó.


    Không gian xung quanh bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối. Các thành viên trong tiểu đội từ xa nín thở chờ lệnh, mồ hôi vã ra như tắm trên khuôn mặt rám nắng của những người lính trẻ.


    Bình tĩnh đến lạnh lùng, bác Hiền ra hiệu cho đồng đội lùi ra xa khu vực nguy hiểm, sau đó tự mình dùng tay không và dụng cụ chuyên dụng cẩn trọng tháo gỡ phần ngòi nổ phức tạp. Từng giọt mồ hôi mặn chát nhỏ xuống lớp đất khô, nhịp đập trái tim như vang lên rõ mồn một trong lồng ngực. Bằng sự tỉ mỉ, kiên nhẫn và lòng dũng cảm phi thường, sau gần một tiếng đồng hồ căng thẳng tột độ, bác đã tách thành công phần ngòi nổ ra khỏi thân quả bom.


    Vài tháng sau, đứng trên thửa ruộng ngập tràn sắc xanh của lúa mới đang thì con gái, nhìn những đứa trẻ tung tăng nô đùa trên bờ thửa, bác Hiền cùng đồng đội mỉm cười mãn nguyện. Mồ hôi và máu của họ đã thực sự hồi sinh những vùng đất chết, mang lại mùa xuân vĩnh cửu cho quê hương Quảng Trị anh hùng.


    Bạn có muốn tôi tiếp tục chia sẻ thêm một câu chuyện khác về những người công nhân khai thác dầu khí đầu tiên đưa những dòng "vàng đen" từ thềm lục địa phía Nam lên mặt đất không?

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn