MÀN ĐÀO THOÁT NGOẠN MỤC: GIẢI CỨU TỔNG BÍ THƯ NGUYỄN VĂN LINH
MÀN ĐÀO THOÁT NGOẠN MỤC: GIẢI CỨU TỔNG BÍ THƯ NGUYỄN VĂN LINH
Lời kể: Thiếu tướng, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Đặng Trần Đức (Ba Quốc)
Có lẽ trong suốt đời hoạt động tình báo, chưa bao giờ tôi rơi vào một tình thế éo le và ngàn cân treo sợi tóc đến thế. Đó là khi tôi được giao phụ trách chuyên án truy bắt Đặc khu ủy Sài Gòn - Gia Định (trong đó có Bí thư Trình Văn Thanh, bí danh của đồng chí Nguyễn Văn Linh – sau này là Tổng Bí thư).
Là người trực tiếp quản lý và khai thác tên phản bội Huỳnh Kim Hiệp, tôi nắm trong tay toàn bộ danh sách, nơi ở cùng quy luật hoạt động của Bí thư và 9 đặc khu ủy viên. Trùm tình báo Trần Kim Tuyến còn giao thêm cho tôi hai đội ngoại tuyến để bí mật bám sát từng người ngày đêm. Mỗi ngày, tôi phải tổng hợp mọi diễn biến báo cáo lên cấp trên để chuyển trực tiếp tới tay Ngô Đình Nhu.
Trớ trêu thay, những người mà tôi buộc phải lập hồ sơ theo dõi ấy lại chính là đồng chí, là cán bộ của cách mạng. Nhìn họ đang từng bước rơi vào chiếc bẫy do chính tay mình dựng nên mà không thể tìm ra cách báo tin, lòng tôi đau như cắt.
Ba tháng sau, Ngô Đình Nhu quyết định cất lưới phá án. Toàn bộ hồ sơ được lệnh bàn giao cho Giám đốc An ninh Quân đội Nguyễn Văn Thăng để sáng thứ Hai đồng loạt bắt gọn cả 10 người của Đặc khu ủy. Tôi thừa hiểu, nếu chờ đến đúng ngày hẹn thì toàn bộ mạng lưới cách mạng sẽ tan vỡ. Không còn con đường nào khác, tôi buộc phải đánh cược cả cuộc đời và tính mạng của mình.
Tôi cố tình kéo dài thời gian rồi mới bàn giao hồ sơ vào chiều thứ Sáu, buộc lực lượng của Nguyễn Văn Thăng phải mất hai ngày cuối tuần để chuẩn bị kế hoạch. Ngay sau khi bàn giao xong, tôi lập tức tìm đến tiệm radio Nguyễn Văn Ba trên đường Nguyễn Trãi. Đây chính là nơi Bí thư Đặc khu ủy đang hoạt động công khai dưới vỏ bọc một người thợ sửa radio tên Trình Văn Thanh.
Tận dụng khoảnh khắc giao thời – khi lực lượng ngoại tuyến của tôi vừa rút đi mà người của Nguyễn Văn Thăng còn chưa kịp triển khai, tôi bước nhanh vào tiệm. Ông Thanh tưởng tôi là khách đến sửa đồ nên cất tiếng hỏi. Tôi chỉ kịp ghé sát, nói thật nhanh trong hơi thở:
“Huỳnh Kim Hiệp phản bội rồi. Sáng thứ Hai anh và toàn bộ người của anh sẽ bị bắt!”
Nói xong, tôi quay lưng bước thẳng ra ngoài, không để ông kịp hỏi thêm dù chỉ một lời.
Sáng thứ Hai, tôi đi cùng Nguyễn Văn Thăng đến hiện trường. Hai chiếc xe jeep cùng năm chiếc xe mô tô đã bủa giăng, phục sẵn sau hàng cây đối diện tiệm radio. Mật vụ chỉ chờ Bí thư Đặc khu ủy vừa dắt xe ra là ra tay bắt giữ.
Đúng 7 giờ 30 phút, ông Thanh dắt xe máy bước ra khỏi cửa. Tim tôi như ngừng đập, một cảm giác bàng hoàng xâm chiếm: Vì sao đã được báo trước mà ông vẫn xuất hiện?
Ông Thanh bình thản đạp nổ máy. Cùng lúc đó, đoàn xe truy bắt của mật vụ cũng đồng loạt khởi động động cơ gầm rú. Đúng thời khắc căng thẳng ấy, ông bất ngờ quay đầu nhìn về phía lực lượng bám đuôi và nhếch mép cười rất nhẹ.
Chính nụ cười ấy đã khiến tôi bừng tỉnh: Ông đã có tính toán!
Ông ung dung chạy xe như thể không hề biết phía sau đang có cả một toán an ninh hùng hâu bám sát. Đến khu vực chợ An Đông đông đúc, ông bất ngờ nhấc bổng chiếc xe máy lao thẳng lên vỉa hè. Đoàn xe jeep và mô tô phía sau đang đà lao nhanh không kịp xử lý, tông thẳng vào mấy chiếc xích lô gần đó. Tiếng va chạm chát chúa vang lên, bà con tiểu thương và người dân lập tức ùa tới chặn xe, cãi vã đòi bồi thường, biến cả góc chợ thành một mớ hỗn loạn náo động.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, ông Thanh bình thản lách xe vào lòng chợ rồi biến mất không một dấu vết.
Không chỉ Bí thư Đặc khu ủy thoát hiểm một cách ngoạn mục, mà ngay trong ngày hôm đó, 9 đặc khu ủy viên còn lại cũng đồng loạt rút khỏi vị trí đến nơi an toàn. Chuyên án mà Ngô Đình Nhu cùng bộ máy tình báo Việt Nam Cộng hòa chuẩn bị suốt nhiều tháng trời đã kết thúc bằng một thất bại cay đắng và hoàn toàn trắng tay.
Mãi sau này tôi mới biết, người thợ sửa radio mang tên Trình Văn Thanh bình tĩnh ngày hôm ấy chính là đồng chí Nguyễn Văn Linh.
Điều khiến tôi khắc ghi suốt cả cuộc đời không chỉ là màn đào thoát thần kỳ, mà chính là cái cách ông đối mặt với hiểm nguy. Biết rõ bản thân đã bị lộ, biết sau lưng mình là cả một bộ máy mật vụ tàn bạo đang chực chờ nuốt chửng, ông vẫn ung dung xuất hiện đúng giờ. Nụ cười nhếch môi trước khi tăng ga giống như một lời thách thức đầy kiêu hãnh.
Đó là một màn “chơi ngông” đầy bản lĩnh của người chiến sĩ cách mạng: bình tĩnh, táo bạo và quyết đoán đến mức biến toàn bộ kế hoạch truy bắt công phu của kẻ thù thành một trò cười ngay giữa chốn đông người.



