Mảnh Áo Giữa Đêm Mưa
Trong một đêm mưa rừng giữa những năm tháng chiến tranh, một chiến sĩ trẻ đã xé mảnh áo của mình để băng vết thương cho đồng đội. Nhiều năm sau, ký ức về đêm mưa ấy vẫn còn nguyên trong lòng những người từng đi qua thời hoa lửa.
Năm 1969.
Đơn vị của Đặng Văn Phúc đóng quân bên một khu rừng già.
Mùa mưa đến.
Con đường đất đỏ trở nên trơn trượt.
Những chuyến vận chuyển hàng hóa ngày càng khó khăn hơn.
Phúc khi ấy hai mươi hai tuổi.
Đồng đội thân nhất của anh là chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Hùng.
Hai người thường đi cùng tổ.
Một người mang hàng.
Một người dẫn đường.
Đêm ấy, đơn vị hành quân qua một đoạn dốc hẹp.
Mưa đổ xuống dày đặc.
Ánh đèn pin bị che kín để tránh lộ vị trí.
Đoàn người nối nhau đi trong bóng tối.
Bất ngờ.
Một tiếng trượt mạnh vang lên.
— Hùng!
Phúc lao xuống triền dốc.
Hùng bị ngã vào bãi đá.
Chân bị rách một đường dài.
Máu thấm đỏ cả ống quần.
— Không sao đâu… đi tiếp được.
Hùng cố nói.
Nhưng vừa đứng lên đã khuỵu xuống.
Người y tá đơn vị đang ở phía sau chưa kịp tới.
Phúc nhìn quanh.
Không có gì để băng vết thương.
Anh cúi xuống.
Dùng tay xé một phần vạt áo của mình.
Cẩn thận buộc lại nơi chân đồng đội.
— Đỡ chưa?
— Đỡ rồi.
— Vậy đi chậm thôi.
Mưa vẫn rơi.
Con đường phía trước vẫn dài.
Nhưng đêm ấy.
Hai người không ai bỏ ai lại phía sau.
Nhiều năm sau.
Trong một buổi gặp mặt cựu chiến binh.
Nguyễn Văn Hùng mang theo một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Bên trong là mảnh vải cũ đã bạc màu.
— Tôi giữ làm gì vậy? — Phúc cười.
Hùng nhìn người bạn cũ.
— Vì hôm đó nếu không có ông… tôi đã không theo đơn vị được nữa.
Mảnh áo năm nào giờ chỉ còn là một mẩu vải cũ.
Nhưng với những người từng đi qua thời hoa lửa.
Có những điều nhỏ bé.
Lại đủ để người ta nhớ cả một đời.



