Bài viết

Mảnh áo mưa nơi con dốc đất đỏ

Giữa những ngày mưa gió của thời chiến, một mảnh áo mưa cũ đã trở thành kỷ vật nhắc nhớ về sự đùm bọc và tình đồng đội nơi tuyến đường hành quân.

Gia Lai21/05/2026siêu Biên (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, ông Ngô Văn Thiện làm nhiệm vụ vận tải trên tuyến đường rừng nối các điểm tập kết hàng hóa. Mùa mưa đến. Những con đường đất đỏ trở nên trơn trượt. Có ngày đoàn vận chuyển phải đi từ lúc trời chưa sáng đến tận khuya mới đến nơi. Ông Thiện khi ấy còn trẻ, sức khỏe tốt nhưng ít kinh nghiệm đường rừng. Một buổi chiều, trong lúc cùng đơn vị vượt qua một đoạn dốc dài, trời bất ngờ đổ mưa lớn. Gió mạnh. Đường đất nhão ra từng mảng. Mọi người vừa đi vừa giữ thăng bằng. Đến giữa con dốc, ông Thiện trượt chân ngã xuống một vũng bùn lớn. Chiếc áo mưa đang dùng bị rách một đường dài. Đêm ấy, đơn vị nghỉ lại trong một điểm trú tạm. Không khí lạnh dần xuống. Anh Đinh Văn Hậu, người đồng đội lớn tuổi hơn trong tổ, lặng lẽ lấy kim chỉ từ túi đồ cá nhân. — "Đưa đây." Ông Thiện ngạc nhiên: — "Anh biết vá áo mưa à?" Anh Hậu cười: — "Ở nhà tôi từng vá đủ thứ." Dưới ánh đèn dầu nhỏ đặt trong góc lán, anh Hậu ngồi cặm cụi khâu lại chỗ rách. Không đẹp. Đường chỉ cũng hơi lệch. Nhưng đủ để chiếc áo tiếp tục dùng được. Sáng hôm sau, trước lúc lên đường, anh Hậu nói: — "Đồ dùng hỏng còn sửa được. Quan trọng là người đừng nản." Nhiều năm sau chiến tranh, ông Thiện vẫn nhớ câu nói ấy. Mảnh áo mưa năm nào không còn nữa. Nhưng ký ức về người đồng đội ngồi vá áo dưới ánh đèn mờ giữa đêm rừng thì vẫn còn nguyên. Ông thường kể với con cháu: "Đi qua gian khó mới hiểu, đôi khi điều làm người ta ấm lòng nhất là có người lặng lẽ giúp mình những lúc không ngờ tới."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn