Bài viết

Mảnh Bản Đồ Rách Góc

Một mảnh bản đồ bị rách mất góc tưởng chừng vô dụng lại trở thành thử thách buộc người lính phải dựa vào trí nhớ và kinh nghiệm để hoàn thành nhiệm vụ.

Gia Lai05/05/2026Nguyễn Văn Thảo (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Hữu Trí được giao nhiệm vụ dẫn một tổ nhỏ băng qua khu rừng để đến điểm tập kết. Trong tay anh là một mảnh bản đồ đã cũ, góc dưới bên phải bị rách mất. “Thiếu đoạn quan trọng…” – một người nhận xét. Trí gật đầu:
“Phải tự nhớ thôi.” Anh đã từng đi qua khu vực này một lần, nhưng không phải mọi chi tiết đều rõ ràng. Họ bắt đầu hành trình từ sáng sớm. Ban đầu, đường đi vẫn khớp với bản đồ. Nhưng đến một đoạn rẽ, phần bản đồ bị rách khiến họ không chắc hướng. Một người hỏi:
“Rẽ trái hay phải?” Trí đứng yên một lúc, nhìn xung quanh. Anh quan sát địa hình, hướng gió, vị trí mặt trời. “Bên phải,” anh nói. “Chắc không?” – người kia hỏi lại. Trí không trả lời ngay. Anh cúi xuống, nhặt một nắm đất, bóp nhẹ. “Đường bên này có dấu chân cũ,” anh nói. Họ đi theo hướng đó. Một đoạn sau, địa hình bắt đầu quen thuộc hơn với Trí. Anh nhận ra một gốc cây lớn đã từng thấy. “Đúng rồi,” anh nói khẽ. Cả nhóm thở phào. Nhưng chưa hết, đến gần điểm cuối, họ lại gặp một đoạn khó – nơi mà bản đồ bị rách hoàn toàn. Trí dừng lại, nhắm mắt vài giây. “Nhớ lại…” – anh tự nhủ. Anh mở mắt, chỉ về phía trước:
“Đi thẳng thêm một đoạn, sẽ có con suối nhỏ.” Họ đi tiếp. Vài phút sau, tiếng nước chảy vang lên. “Có suối!” – một người nói. Từ đó, họ dễ dàng tìm được điểm tập kết. Khi đến nơi, một người vỗ vai Trí:
“Nếu không có cậu…” Trí cười:
“Không phải mình… mà là lần trước mình đã đi qua.” Anh gấp mảnh bản đồ lại, nhìn phần bị rách. “Không phải lúc nào cũng có đủ,” anh nói. Sau chiến tranh, Nguyễn Hữu Trí vẫn giữ mảnh bản đồ ấy. Người ta hỏi:
“Sao không tìm cái nguyên vẹn hơn?” Ông lắc đầu:
“Cái này đủ rồi.” Với ông, mảnh bản đồ rách không chỉ là vật dẫn đường, mà là lời nhắc rằng đôi khi con người phải dựa vào chính mình – vào trí nhớ, kinh nghiệm và sự bình tĩnh – để đi tiếp. Trong thời hoa lửa, không phải lúc nào con đường cũng rõ ràng, nhưng người ta vẫn tìm được hướng, nếu không mất niềm tin.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn