Mảnh đạn còn lại
Trong cơ thể người cựu chiến binh ở Khun Há vẫn còn một mảnh đạn nhỏ mà bác sĩ khuyên không nên lấy ra. Với ông, đó không chỉ là vết thương chiến tranh mà còn là ký ức về những đồng đội đã cùng mình chiến đấu.
Ngày trở về quê hương, ông bắt đầu lại từ hai bàn tay trắng. Căn nhà nhỏ dựng bằng gỗ, mái lợp đơn sơ là nơi ông cùng vợ chăm lo cho các con khôn lớn. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông luôn động viên các con chăm chỉ học tập, sống có trách nhiệm với cộng đồng.
Khi địa phương phát động phong trào xây dựng nông thôn mới, ông là một trong những người đầu tiên hiến đất mở đường và vận động bà con cùng tham gia. Ông nói rằng con đường mới cũng giống như con đường độc lập năm xưa, đều cần sự đồng lòng của Nhân dân.
Mỗi dịp gặp gỡ thanh niên, ông thường chỉ vào vết sẹo trên vai và bảo: "Đây không phải điều để tự hào, mà là lời nhắc phải sống xứng đáng với những người đã hy sinh." Câu nói giản dị ấy luôn khiến người nghe xúc động và thêm trân trọng giá trị của hòa bình.


