Bài viết

Mảnh đạn nằm lại và nhịp thở thời hoa lửa

Quảng Ninh01/07/2026Nguyễn Như Tùng (NNTQK11G LCĐ Khoa Ngoại ngữ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ lộng gió biển tại Hải Phòng, có một "pho sử sống" mà tôi luôn nâng niu bằng tất cả sự kính trọng. Đó là ông ngoại tôi – người lính già Bùi Đình Tuyết. Ông sinh năm 1950, cái năm mà đất nước còn chìm trong khói lửa, để rồi chính ông cũng trở thành một phần của dòng chảy lịch sử đầy kiêu hùng ấy.
Người ta thường nói về Hải Phòng với màu hoa phượng đỏ rực, nhưng với ông ngoại, màu đỏ ấy còn là ký ức về một thời "máu và hoa". Năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, ông gác lại ước mơ bình dị nơi bến cảng để khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện. Là một người con miền Bắc, ông mang theo ý chí "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" tiến vào những chiến trường khốc liệt nhất của thập niên 70.
Ông là một thương binh, nhưng điểm đặc biệt nhất không nằm ở tấm thẻ thương tật, mà nằm ở một "vị khách không mời" đã trú ngụ trong cơ thể ông suốt hơn nửa thế kỷ: một mảnh đạn bắn vẫn còn nằm lại sâu trong lồng ngực. Các bác sĩ ngày ấy đã không thể lấy nó ra vì quá nguy hiểm. Mỗi khi trái gió trở trời, mảnh kim loại lạnh lẽo ấy lại cựa mình, gây nên những cơn đau nhức nhối. Nhưng lạ thay, trong ánh mắt của người lính già năm xưa, tôi chưa bao giờ thấy sự oán trách.
Ông thường bảo tôi: "Mảnh đạn này đau để nhắc ông rằng mình còn sống, để ông không bao giờ được phép quên những người anh em đã nằm lại dưới màu đất đỏ". Với ông, mảnh đạn không phải là nỗi đau, mà là kỷ vật thiêng liêng, là sự kết nối bằng xương thịt với những đồng đội đã hóa thân vào cỏ cây đất nước.
Nhìn vào ông, một sinh viên thế hệ Gen Z như tôi hiểu rằng: Hòa bình hôm nay không phải là điều tự nhiên mà có. Nó hiện hữu ngay trong từng hơi thở nặng nề, trong từng cơn đau âm ỉ của thế hệ cha anh. Câu chuyện của ông ngoại Bùi Đình Tuyết chính là ngọn lửa truyền cảm hứng, nhắc nhở tôi phải nỗ lực học tập để xứng đáng với mảnh đạn vẫn còn đang nhịp đập trong lòng ông – mảnh đạn đã bảo vệ cho sự bình yên của tôi ngày hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mảnh đạn nằm lại và nhịp thở thời hoa lửa | Câu chuyện thời hoa lửa