MẢNH ĐẠN NĂM THÁNG VÀ LỜI THỀ GIỮ ĐẤT
MẢNH ĐẠN NĂM THÁNG VÀ LỜI THỀ GIỮ ĐẤT

Vào những tháng cuối năm 1978, khi tiếng súng xung đột ở hai đầu biên giới phía Bắc và Tây Nam ngày một căng thẳng, dòng máu nóng của tuổi trẻ Việt Nam lại sục sôi hơn bao giờ hết. Khi ấy, Tổ quốc không chỉ cần những người lính cầm súng ra mặt trận, mà còn cần những đôi vai vững chãi bám trụ tại các địa bàn chiến lược, giữ vững mạch máu giao thông, hậu cần và sẵn sàng chi viện cho các hướng chiến trường. Khắp các miền quê, những chàng trai mười chín, đôi mươi gác lại mọi ước mơ riêng tư, náo nức tòng quân với một tâm thế: "Đâu có giặc là ta cứ đi".
Đời lính ở Quân khu 4 những năm tháng ấy là chuỗi ngày đối mặt với gian lao và thử thách khắc nghiệt. Đội 254 của chúng tôi chủ yếu hoạt động ở những địa bàn rừng núi hiểm trở, sương mù bao phủ quanh năm. Nhiệm vụ của chúng tôi là mở đường, vận chuyển vũ khí, lương thực và xây dựng cứ điểm trong điều kiện vô cùng thiếu thốn.
Cái đói, cái rét của miền biên viễn, cùng những cơn sốt rét rừng thấu xương thịt luôn chực chờ. Thế nhưng, trong gian khổ lại ngời sáng tình đồng đội. Những đêm trắng hành quân, những bát cơm sẻ nửa, những câu chuyện quê nhà bên bếp lửa đại ngàn đã gắn kết chúng tôi thành một khối thép kiên cường. Chúng tôi hiểu rằng, mỗi bước chân của mình, mỗi chuyến hàng đổ về bến bãi là một phần xương máu góp vào sự bình yên của Tổ quốc.
Trận chiến khốc liệt ấy xảy đến khi đơn vị chúng tôi đang thực hiện nhiệm vụ bảo vệ một tuyến cao điểm quan trọng dưới làn mưa bom, bão đạn của kẻ thù. Tiếng pháo gầm rú, mặt đất rung chuyển dữ dội, bụi đất và khói súng mịt mù che khuất cả khoảng trời. Giữa lằn ranh sinh tử, bom đạn nổ ngay sát trận địa nơi tôi đang bám trụ. Sức ép khủng khiếp hất văng tôi đi, những mảnh đạn phạt xé da thịt, máu chảy đầm đìa nhuộm đỏ cả khoảng áo ngực.
Khi được đồng đội kéo vào hầm trú ẩn, tôi đã lịm đi trong cơn đau xé ruột. Trận chiến ấy đã lấy đi của tôi 81% sức khỏe, biến tôi thành một thương binh nặng hạng 1/4. Nhưng trên mâm pháo, bên những công sự sạt lở ngày ấy, không một ai trong chúng tôi lui bước. Giữa tiếng súng gầm vang, lời thề giữ đất của người lính Quân khu 4 vẫn vẹn nguyên, át đi cả nỗi đau thể xác.
Trận chiến qua đi, tôi trở về đời thường với cơ thể đầy rẫy những vết thương và một tinh thần thép được rèn luyện từ bão lửa. Giờ đây, sống giữa tình yêu thương của bà con thôn Tân Xuân, xã Quỳnh Phú, mỗi khi nhìn thấy lá cờ Tổ quốc tung bay trong nắng ấm thanh bình, lòng tôi lại trào dâng một niềm xúc động nghẹn ngào.
Vết thương chiến tranh vẫn đau nhức mỗi khi thời tiết thay đổi, nhưng cấu hình của người lính Đội 254 năm xưa thì chưa một ngày nguội tắt. Tôi tự hào vì mình đã sống, đã cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân đẹp nhất cho dáng hình của đất nước hôm nay.
Thông điệp gửi thế hệ trẻ hôm nay
- Thấu hiểu giá trị của sự hy sinh: Hòa bình không bao giờ là miễn phí. Đằng sau mỗi tấc đất bình yên, mỗi nụ cười của các em thơ hôm nay là sương máu và tuổi trẻ của một thế hệ cha anh đi trước. Hãy luôn biết ơn và trân trọng.
- Bản lĩnh trước mọi nghịch cảnh: Nếu những người lính năm xưa có thể chịu đựng bom đạn, vượt qua nỗi đau thương tật 81% để sống có ích, thì tuổi trẻ hôm nay không có lý do gì để lùi bước trước những khó khăn, áp lực của cuộc sống hiện đại.
- Sẵn sàng dấn thân khi Tổ quốc cần: Dù ở bất kỳ thời đại nào, tinh thần "Đâu cần thanh niên có, việc gì khó có thanh niên" vẫn luôn là kim chỉ nam. Hãy đem sức trẻ, trí tuệ để cống hiến cho cộng đồng và quê hương.
- Viết tiếp trang sử tự hào: Thế hệ trước giữ nước bằng cây súng, thế hệ hôm nay hãy dựng xây đất nước bằng tri thức, công nghệ và lòng tự tôn dân tộc. Hãy để thế giới biết đến một Việt Nam kiên cường, trí tuệ và không ngừng phát triển



