Mảnh đạn thời hoa lửa và lời thề của cô giao liên Vũ Thị Mai
Tác giả : Đỗ Hải Hà Lớp : K15ASPCN Trường Đại học Hải Dương
Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước khốc liệt, vùng đất miền Trung nắng gió bị cày xới bởi hàng ngàn tấn bom đạn. Trong bức tranh hào hùng của chiến tranh nhân dân, hình ảnh những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi gác lại chuyện riêng tư để cầm súng bảo vệ xóm làng đã trở thành một biểu tượng bất tử. Chị Vũ Thị Mai — cô du kích mật kiêm giao liên nhỏ thó của địa phương — chính là một bông hoa thép nở giữa mưa bom bão đạn ấy.
Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, ngay từ năm 15 tuổi, Vũ Thị Mai đã sớm giác ngộ và xin tham gia vào đội du kích mật của xã. Vỏ bọc của chị là cô gái quê lam lũ, ngày ngày quẩy gùi đi hái rau rừng, chăn trâu hay lội đồng bắt cá. Nhưng đằng sau sự ngây thơ ấy là một tinh thần thép cùng sự mưu trí vượt bậc. Chị đảm nhận nhiệm vụ chuyển giao mật thư, tiếp tế thuốc men và dẫn đường cho các đoàn cán bộ chủ lực vượt qua hàng rào dây thép gai cùng hệ thống bốt đồn dày đặc của kẻ thù.
Năm 1968, trong một chiến dịch càn quét quy mô lớn của địch nhằm "làm cỏ" căn cứ cách mạng, đơn vị du kích địa phương bị rơi vào thế bị bao vây hiểm nghèo. Giữa ranh giới sinh tử, Vũ Thị Mai đã chủ động xung phong nhận nhiệm vụ đánh lạc hướng quân địch để đồng đội kịp thời rút lực lượng và tài liệu quan trọng vào rừng sâu. Chị lợi dụng địa hình quen thuộc, cố tình nổ súng và chạy ngược hướng căn cứ. Hàng chục tên lính ngụy cùng xe bọc thép hoảng loạn xả súng đuổi theo cô gái nhỏ nhắn.
Trong trận chiến không cân sức ấy, Vũ Thị Mai bị thương nặng bởi mảnh pháo nổ ngay bên cạnh. Dù máu ra nhiều làm ướt đẫm gấu áo vải thô, chị vẫn nén đau, kiên cường bò vào hầm bí mật và xả nấc đạn cuối cùng, tiêu diệt thêm nhiều tên địch trước khi bị chúng bắt sống.
Những ngày sau đó trong nhà tù thực dân là chuỗi đòn tra tấn dã man: điện giật, kìm kẹp, tra dội nước xà phòng... Kẻ thù dùng mọi thủ đoạn bạo lực lẫn dụ dỗ nhằm bắt chị khai ra vị trí hầm bí mật và danh tính các đồng chí lãnh đạo. Thế nhưng, đáp lại sự tàn bạo của chúng chỉ là nụ cười khinh bỉ và sự im lặng sắt đá của người nữ chiến sĩ cộng sản. Lời dặn của người mẹ trước ngày ra đi: "Có bị bắt cũng nhất quyết không được phản lại tổ chức, phản lại đồng đội" đã trở thành điểm tựa tinh thần giúp chị vượt qua mọi địa ngục trần gian.
Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, trở về với cuộc sống đời thường, trên cơ thể chị Vũ Thị Mai vẫn còn mang theo những vết sẹo cùng mảnh đạn găm lại mỗi khi trái gió trở trời. Tuổi xuân của chị đã dâng hiến trọn vẹn cho độc lập, tự do của dân tộc. Câu chuyện thời hoa lửa của chị Vũ Thị Mai không chỉ là niềm tự hào của gia đình, dòng họ mà còn là bài học giáo dục sâu sắc về lòng yêu nước, ý chí quật cường cho thế hệ trẻ hôm nay trong công cuộc xây dựng và bảo vệ quê hương.



