Mảnh đạn trong kí ức
Mảnh đạn trong kí ức
“Người ở lại trong ký ức-Dư âm một thời hoa lửa”
Hồi còn nhỏ, những buổi chiều yên ả bên hiên nhà,tôi thường được nghe ông nội kể chuyện chiến tranh.Những bức tranh hiện thực về những anh hùng thời chiến ấy không được viết ra từ sách vở, cũng không có tranh ảnh minh họa rõ ràng,nhưng lại sống động và ám ảnh đến kì lạ . Bằng giọng nói trầm chậm,từ tốn,đôi khi lại hào hùng bi tráng ông dẫn tôi trở về một quá khứ thời bom đạn -nơi mỗi lời kể như được rút ra từ tận cùng kí ức, mồ hôi và nước mắt.
Ông tôi là một cựu chiến binh, từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước.. Ngày khoác ba lô lên đường,ông còn rất trẻ.Rời xa vòng tay của gia đình nhỏ thân thương, hành trang của ông chỉ có vài bộ quần áo cũ, đôi dép cao su mòn gót và một niềm tin rất giản dị nhưng cháy bỏng: đất nước sẽ hòa bình thống nhất!
Ông kể, những năm tháng hành quân là chuỗi ngày thiếu thốn triền miên. Tuy bữa ăn của người lính tuy đạm bạc nhưng lại thấm đượm tinh thần đoàn kết, tình cảm sẻ chia đồng đội. Nhiều khi chỉ là nắm cơm độn sắn, cũng có lúc phải chia nhau từng miếng lương khô nhỏ. Nước uống là nước suối hứng vội trong rừng, đục và lạnh, nhưng ai cũng trân quý. Quần áo ướt mưa không có chỗ phơi, người lính phải mặc áo ẩm suốt nhiều ngày liền, rét buốt thấm vào từng thớ thịt,từng nhịp thở.
Ban đêm, cả đơn vị ngủ rải rác trong rừng sâu, lấy tăng võng che mưa, lấy đất làm giường. Tiếng bom dội xuống xé toạc cả không gian, tiếng máy bay gầm rú làm rung chuyển cả đất trời. Có những đêm, vừa chợp mắt đã phải bật dậy đào hầm trú ẩn, ranh giới giữa sự sống vad cái chết mong manh như một sợi chỉ.
Trong vô vàn câu chuyện ông kể, có một kỷ niệm đến bây giờ vẫn in sâu vào kí ức của tôi.
Đó là lần ông hành quân trên đường vào Nam. Sau nhiều ngày băng rừng, vượt suối, đơn vị dừng chân nghỉ tạm bên một con suối nhỏ. Người nào người nấy cũng mệt mỏi rã rời, chân thì phồng rộp, nhiều đồng đội sốt cao vì đói và rét. Khi mọi người đang lo vá lại dép, nhóm bếp bằng những cành củi ướt, ông chợt nghe một giọng nói quen lạ gọi tên mình-vừa quen, vừa xa
Ông quay lại ,và lặng người.
Trước mặt ông là hai người em trai – người mà ông đã xa cách từ ngày lên đường nhập ngũ. Giữa rừng sâu, giữa chiến tranh,giữa bom đạn, giữa bao mất mát ấy, cả ba đứng sững nhìn nhau. Không cần lời nói, họ chạy đến ôm chầm lấy nhau, khóc như những đứa trẻ. Ông kể, lúc ấy mọi gian khổ, đói rét và sợ hãi dường như tan biến. Chỉ còn lại cảm giác vỡ òa, hạnh phúc vì còn sống, vì còn gặp được nhau giữa ranh giới sinh tử.
Cuộc gặp gỡ chỉ diễn ra trong chốc lát. Mỗi người thuộc một đơn vị, một hướng hành quân khác nhau. Trước khi chia tay, ông vội nhét vào tay em trai mảnh giấy nhỏ, ghi vội vài dòng gửi về gia đình. Ông không biết liệu có còn cơ hội gặp lại. Nhưng ông nói với tôi:
“Chỉ cần biết em mình còn sống, là anh có thêm sức để đi tiếp.”
Ông còn kể, trong một trận đánh ác liệt, ông bị trúng đạn. Mảnh viên đạn găm vào chân, không thể lấy ra. Từ đó, nó nằm lại trong cơ thể ông suốt cả cuộc đời như một di chứng sống .Những ngày trái gió trở trời, chân ông đau nhức đến mất ngủ. Nhưng ông hiếm khi than vãn. Ông chỉ cười hiền, bảo:
“Đạn còn nằm trong người, để nhớ rằng mình đã từng đi qua chiến tranh.”
Nghe đến đây, tôi rưng rưng nước mắt. Đó là những giọt nước mắt tự hào, biết ơn và khâm phục ông cũng nhu bao người chiến sĩ đã chiến đấu quên mình ,mặc cho những đau thương tổn hại về tinh thần để đổi lấy đất nước được hòa bình, thống nhất.
Ông kể tiếp ,rồi chiến tranh kết thúc.
Ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê nhà với dáng người gầy gò, chân tập tễnh vì vết thương cũ, nhưng ánh mắt thì sáng hơn bao giờ hết. Ít lâu sau đó, hai em trai ông cũng trở về. Cả ba gặp lại nhau không còn giữa rừng sâu bom đạn hay giữa sự hoài nghi sự mơ hồ về cái sống cái chết, mà là trong sân nhà, giữa vòng tay ấm áp trọn vẹn của gia đình. Lần này, nước mắt không còn là nước mắt của chia ly, mà là nước mắt của đoàn tụ.
Ông bảo, khoảnh khắc cả gia đình còn đủ mặt sau chiến tranh là điều mà suốt những năm tháng hành quân trong rừng ông không dám nghĩ tới. Bởi chiến tranh đã lấy đi quá nhiều người. Còn sống, còn được trở về, với ông, đã là một điều may mắn vô cùng lớn.
(Tấm hình ông nội cùng hai người em)
Khi còn nhỏ, tôi lắng nghe những câu chuyện của ông bằng ánh mắt ngây thơ và sự tò mò của một đứa trẻ, chỉ biết ghi nhớ mà chưa thể thấu hiểu. Lớn lên, cùng với năm tháng và trải nghiệm, tôi mới dần nhận ra: phía sau niềm vui đoàn tụ hiếm hoi ấy là biết bao mất mát không thể gọi tên của những gia đình khác; là sự hy sinh thầm lặng của những người đã không kịp trở về; là máu, là nước mắt của cả một thế hệ đã gửi trọn tuổi xuân mình cho Tổ quốc. Hòa bình mà chúng ta đang sống hôm nay không phải điều hiển nhiên, mà là kết tinh của những tháng năm gian khổ, đói rét và cả máu xương của cha ông đi trước.
Nhà văn Bảo Ninh, trong tác phẩm Nỗi buồn chiến tranh, từng viết rằng: “Chiến tranh đã qua đi, nhưng những gì nó để lại vẫn cứ hiện diện, như những bóng ma ám ảnh, bám riết lấy tâm hồn, lấy ký ức, lấy từng hơi thở của những người đã sống sót.” Lời văn ấy khiến tôi càng thấm thía hơn những câu chuyện ông kể bởi chiến tranh không chỉ kết thúc trên bản đồ lịch sử, mà còn kéo dài âm ỉ trong ký ức và thân thể của những con người đã đi qua nó.
Giờ đây, ông tôi đã không còn. Không còn người kể chuyện với mái tóc bạc phơ, dáng ngồi trầm lặng bên hiên nhà, giọng nói ấm áp đưa tôi trở về những năm tháng “thời hoa lửa”. Nhưng hình ảnh người lính năm xưa - với đôi dép cao su mòn gót, mảnh đạn còn nằm trong chân và ký ức về một lần đoàn tụ giữa chiến tranh - vẫn vẹn nguyên trong tôi, như một phần không thể tách rời của ký ức gia đình.
Tôi viết lại câu chuyện này như một cách để giữ ông ở lại. Giữ lại những ký ức không có trong sách vở, nhưng được viết nên bằng mồ hôi, nước mắt và niềm tin son sắt vào ngày hòa bình. Khi những nhân chứng lịch sử đã dần đi xa, chính những câu chuyện họ để lại sẽ trở thành ngọn lửa âm thầm tiếp tục cháy, sưởi ấm và soi sáng tâm hồn các thế hệ hôm nay.
Ông tôi đã yên nghỉ, nhưng “thời hoa lửa” của ông vẫn còn đó - trong ký ức gia đình, trong những câu chuyện được kể lại, và trong sự trân trọng đối với hòa bình mà chúng ta đang có.
Viết lại câu chuyện của ông, tôi hiểu rằng ký ức chiến tranh không chỉ để nhớ, mà còn để nhắc nhở. Nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về giá trị của hòa bình, của những điều tưởng chừng bình thường nhưng đã từng là ước mơ lớn lao của cả một thế hệ. Chúng tôi may mắn được sinh ra trong thời bình, được học tập, được ước mơ và lựa chọn con đường của riêng mình. Nhưng đi cùng với may mắn ấy là trách nhiệm: sống tử tế hơn, có lý tưởng hơn và không thờ ơ với lịch sử dân tộc. Bởi khi những người lính năm xưa như ông tôi đã đi xa, những câu chuyện họ để lại chính là sợi dây nối liền quá khứ với hiện tại, nhắc nhở chúng tôi sống xứng đáng với hòa bình mà mình đang có.



