MẢNH ĐẤT AN HÒA TRONG NHỮNG NĂM HOA LỬA
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, vùng An Hòa – Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam (cũ) là nơi diễn ra nhiều trận đánh ác liệt. Khu vực căn cứ An Hòa nằm gần quốc lộ, giữ vị trí chiến lược quan trọng nên thường xuyên bị bom đạn trút xuống. Đất đỏ nơi đây thấm máu bao người con Quảng Nam, nhưng cũng là nơi hun đúc nên tinh thần kiên cường, bất khuất.
Ở thôn Phú Thạnh, xã Tam Thăng, có một người mẹ tên bà Năm. Ngôi nhà tranh nhỏ của bà nằm sát rìa làng, phía sau là rặng dừa nước, phía trước là con đường đất dẫn về sông Trường Giang. Chồng bà hy sinh sớm trong một trận càn, còn ba người con trai lần lượt theo cách mạng.
Những năm chiến tranh ác liệt nhất, bà Năm vừa là người mẹ, vừa là cơ sở cách mạng. Ban ngày, bà gánh lúa ra chợ Tam Kỳ, tối đến lại lặng lẽ nấu cơm, giấu gạo, đào hầm bí mật nuôi cán bộ. Ngôi nhà nhỏ ấy từng nhiều lần trở thành nơi trú ẩn an toàn cho du kích từ Thăng Bình và Núi Thành về hoạt động.
Có một lần, địch mở cuộc càn lớn từ An Hòa vào làng. Khói lửa mù mịt, tiếng súng nổ dồn dập. Bà Năm nhanh chóng đưa hai chiến sĩ bị thương xuống hầm bí mật dưới gốc dừa sau nhà. Khi lính địch ập vào lục soát, bà vẫn bình tĩnh ngồi bên bếp lửa, tay run run quạt than như một người mẹ quê bình thường. Nhờ sự gan dạ ấy, hai chiến sĩ đã thoát hiểm an toàn.
Chiến tranh kết thúc, ba người con trai của bà Năm chỉ có một người trở về. Hai người còn lại mãi mãi nằm lại ở chiến trường Quảng – Đà. Ngày đất nước thống nhất, bà đứng lặng bên bờ sông Trường Giang, nước mắt hòa vào nụ cười. Bà nói: “Mất mát nhiều, nhưng quê hương mình đã có hòa bình.”
Ngày nay, Tam Kỳ đã trở thành thành phố trẻ, năng động. Nhưng với người dân nơi đây, hình ảnh người mẹ già bên căn nhà tranh ở Phú Thạnh, những đêm giấu cán bộ, những ngày chịu đựng bom đạn vẫn là ký ức không thể nào quên – ký ức về một thời hoa lửa đầy hy sinh của Quảng Nam anh hùng.


