MẢNH ĐẤT BIÊN CƯƠNG VÀ DẤU ẤN HẠ LĂNG
MẢNH ĐẤT BIÊN CƯƠNG VÀ DẤU ẤN HẠ LĂNG
Trong những năm tháng gian lao của thập niên 80, khi dải đất biên cương phía Bắc vẫn còn sục sôi thử thách và gian khó, biết bao người con ưu tú đã gạt lại niềm riêng để dấn thân bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Cựu chiến binh Lăng Văn Trường – sinh năm 1965 – chính là một người con kiên trung của thế hệ ấy. Mùa xuân năm 1983, khi vừa tròn 18 tuổi tràn đầy sức trẻ và hoài bão, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của quê hương, anh đã gác lại những dự định cá nhân để khoác lên mình màu áo xanh bộ đội. Anh được điều động về cống hiến và chiến đấu tại Tiểu đoàn 1 (D1), thuộc Ban Chỉ huy Quân sự huyện Hạ Lăng, tỉnh Cao Bằng – một địa bàn biên giới trọng yếu với địa hình núi cao hiểm trở và vị trí quân sự đặc biệt chiến lược.
Những năm tháng công tác tại D1, Ban Chỉ huy Quân sự huyện Hạ Lăng từ năm 1983 đến năm 1986 là chặng đường rèn luyện vô cùng khắc nghiệt nhưng cũng đong đầy niềm tự hào đối với chiến sĩ Lăng Văn Trường. Đứng chân nơi biên thùy Cao Bằng, anh cùng đồng đội phải đối mặt với cái lạnh cắt da cắt thịt của sương muối mùa đông, những cơn mưa rừng dai dẳng làm trơn trượt từng lối nhỏ hành quân và điều kiện sinh hoạt thời hậu chiến còn muôn vàn thiếu thốn. Kỷ niệm đáng nhớ nhất đối với đồng đội cùng thời chính là những đợt bám chốt, đào đắp tuyến phòng thủ và tuần tra biên giới xuyên đêm trên những dãy núi đá tai mèo trập trùng. Với tính cách hiền hòa, tác phong nhanh nhẹn và ý chí sắt đá, chiến sĩ Lăng Văn Trường luôn xông xáo nhận về mình những phần việc gian khó nhất. Anh không chỉ hoàn thành xuất sắc các nhiệm vụ huấn luyện, sẵn sàng chiến đấu, mà còn tích cực phối hợp cùng chính quyền địa phương bám bản, vận động nhân dân củng cố nền quốc phòng toàn dân và giữ gìn an ninh trật tự nơi dải đất biên thùy.
Trong đời sống thường nhật tại D1, đồng chí Lăng Văn Trường luôn là người anh, người đồng chí chân thành và giàu tình cảm. Giữa những ca trực gác rét mướt mịt mùng sương mù hay bên những bữa cơm độn khoai sắn gian khổ, nụ cười rạng rỡ và sự sẻ chia ấm áp của anh đã trở thành nguồn động viên to lớn, giúp cả tập thể tiểu đoàn thắt chặt tình đồng chí keo sơn và vượt qua mọi gian nguy. Năm 1986, sau ba năm cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho sự bình yên của vùng đất Hạ Lăng, đồng chí Lăng Văn Trường hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ quân sự và xuất ngũ trở về với cuộc sống đời thường. Dù thời gian đã lùi xa, nhưng những dốc núi mù sương cùng tình đồng đội sâu sắc dưới mái nhà D1, Ban Chỉ huy Quân sự huyện Hạ Lăng vẫn mãi là ký ức thiêng liêng nhất trong cuộc đời anh. Bản lĩnh vững vàng và phẩm chất cao đẹp của Bộ đội Cụ Hồ rèn giũa nơi biên cương Cao Bằng năm ấy đã theo anh suốt chặng đường đời, trở thành niềm tự hào bền chặt cho gia đình, đồng đội và quê hương.



