MẢNH GƯƠNG NHỎ
Tôi mang theo một mảnh gương nhỏ từ ngày rời nhà. Nó không có gì đặc biệt, chỉ là một mảnh gương cũ, nhưng với tôi rất quý.
Mỗi khi rảnh, tôi lại lấy ra soi, chỉnh lại tóc, rồi bật cười vì thấy mình khác đi nhiều so với trước.
Một lần, sau trận bom, tôi nhìn vào gương và thấy khuôn mặt lấm lem, đầy bụi đất. Nhưng trong mắt tôi vẫn có ánh sáng.
Mảnh gương ấy giúp tôi nhớ rằng mình vẫn là một cô gái, vẫn có ước mơ và hy vọng.
Sau chiến tranh, tôi vẫn giữ nó. Nó nhắc tôi về một thời tuổi trẻ không thể nào quên



