Mảnh gương nhỏ trong ba lô bạc màu
Giữa chiến tranh khốc liệt, những vật dụng nhỏ bé đôi khi lại trở thành báu vật với người lính. Với ông Lê Ngọc Sơn, một mảnh gương nhỏ trong ba lô là kỷ vật đặc biệt theo ông suốt nhiều năm quân ngũ. Nó gắn liền với tình đồng đội và những ngày tháng tuổi trẻ nơi chiến trường.
Ông Sơn có một thói quen đặc biệt: đến bây giờ ông vẫn giữ trong ngăn tủ một mảnh gương nhỏ đã sứt góc. Đó là kỷ vật theo ông suốt thời chiến. Ông kể rằng năm 1971, trước khi lên đường vào chiến trường Quảng Trị, một người đồng đội thân thiết tên Minh đã đưa cho ông mảnh gương ấy. Minh cười bảo:
“Giữ lấy để còn biết mặt mình sau những ngày hành quân.” Chiến tranh gian khổ đến mức nhiều tháng liền người lính không được soi gương. Mảnh gương nhỏ ấy đôi khi được cả tiểu đội chuyền tay nhau dùng chung. Ông kể:
“Có cậu vừa soi vừa cười, bảo sao mới mấy tháng mà già như ông cụ.” Một lần hành quân giữa bom đạn, ba lô của ông bị sức ép làm rách toạc. Đồ đạc rơi tung tóe nhưng ông vẫn cố tìm lại mảnh gương ấy. Ít lâu sau, người đồng đội tặng gương cho ông đã hy sinh trong một trận càn ở Quảng Trị. Ông Sơn lặng đi rất lâu rồi mới nói:
“Từ đó mảnh gương không còn là vật dụng nữa mà là hình bóng của đồng đội.” Đến hôm nay, dù thời gian đã làm nó mờ đi nhiều, ông vẫn giữ gìn cẩn thận như giữ lại một phần ký ức của thời hoa lửa không thể nào quên.



