Mảnh gương vỡ bên giếng nước làng Quảng Trị
ựu nữ thanh niên xung phong Lê Thị Mai (nguyên chiến sĩ Đội 55, đường 9) kể về kỷ vật là một mảnh gương soi vỡ nhỏ bằng lòng bàn tay mà chị luôn mang theo bên mình suốt những năm tháng khói lửa.
ựu nữ thanh niên xung phong Lê Thị Mai (nguyên chiến sĩ Đội 55, đường 9) kể về kỷ vật là một mảnh gương soi vỡ nhỏ bằng lòng bàn tay mà chị luôn mang theo bên mình suốt những năm tháng khói lửa.
Mảnh gương ấy vốn là của người bạn thân tên Nguyễn Thị Cúc (quê Hà Tĩnh). Hai người cùng phụ trách bảo vệ giao thông và san lấp hố bom tại bến phà sông Thạch Hãn. Giữa những đợt oanh kích dồn dập, sau khi tiếng bom vừa dứt, Cúc lại rút mảnh gương vỡ ra, hai đứa cùng soi chung để lau đi vết muội than, vết bùn đất bám đầy trên mặt rồi nhìn nhau cười sảng khoái.
Cúc bảo: "Dù bom đạn có ác liệt đến đâu, con gái chúng mình vẫn phải giữ nụ cười thật tươi. Mai sau hòa bình, chị em mình sẽ soi gương này để trang điểm đi xem phim ở Hà Nội!"
Trận bom B-52 rạng sáng ngày 15 tháng 7 năm 1972 đã cướp đi sự sống của Cúc cùng 3 đồng đội ngay bên mép hố bom. Chị Mai may mắn sống sót, bới trong đống đất đá nhặt lại được mảnh gương vỡ đã dính vệt máu khô của Cúc.
Suốt hơn 50 năm qua, cựu chiến binh Mai vẫn lưu giữ mảnh gương vỡ ấy trong hộp gỗ nhỏ. Mỗi lần ngắm nhìn mảnh gương cũ, chị như thấy lại nụ cười rạng rỡ, trong sáng của người bạn thân đã dâng trọn tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.



