Mảnh khăn gói cơm
Chị Hòa làm giao liên. Mỗi chuyến đi, chị luôn mang theo một mảnh khăn cũ để gói cơm. Khăn ấy là của mẹ chị để lại. Nó đã sờn mép, bạc màu, nhưng chị giữ như báu vật.
Một hôm, chị nhận nhiệm vụ mang tài liệu vượt qua đoạn đường nguy hiểm. Địch phục kích bất ngờ, chị phải chui xuống ruộng lúa, nằm im dưới bùn. Tài liệu được bọc trong khăn, dính đầy đất nhưng vẫn khô.
Khi qua được trạm, đồng đội hỏi: “Khăn bẩn vậy còn dùng sao?”
Chị Hòa chỉ cười: “Khăn bẩn giặt được, tài liệu mất thì không.”
Sau ngày hòa bình, chị vẫn giữ mảnh khăn ấy trong rương. Mỗi lần nhìn lại, chị nhớ những lần bò qua ruộng, lội qua suối, lòng vẫn rắn như thép.



