Mảnh Lương Khô Chia Ba
Bị kẹt giữa vòng vây quân địch và cạn kiệt lương thực, An và Bình đã nhường mảnh lương khô cuối cùng cho Cao bằng một lời nói dối chân thành. Sự hy sinh đó giúp cả tổ đủ sức vượt qua hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ. Tình đồng chí ở đây là sự bảo bọc, nhường nhịn miếng ăn, cái sống cho nhau trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.
Trong một nhiệm vụ luồn sâu vào lòng địch để nắm bắt sơ đồ phòng thủ, tổ trinh sát của An, Bình và Cao bị bao vây suốt ba ngày trong một hang đá nhỏ bên bờ suối. Mọi đường tiếp tế bị cắt đứt, lương thực cạn kiệt, mỗi người chỉ còn lại những ngụm nước cuối cùng trong bình tông.
"Anh An, anh là tổ trưởng, anh phải tỉnh táo để dẫn tụi em về. Anh ăn đi."
An nhìn hai người đồng đội, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ nhưng ánh lên sự kiên định. Anh lặng lẽ nhét cả mảnh lương khô vào miệng Cao rồi nói dối:
"Tao với Bình vừa ăn lúc mày đang ngủ rồi. Đây là phần để dành cho mày, ăn đi rồi lấy sức mà bò qua vọng gác đêm nay."



