Bài viết

Mảnh Lương Khô Chia Ba

Bị kẹt giữa vòng vây quân địch và cạn kiệt lương thực, An và Bình đã nhường mảnh lương khô cuối cùng cho Cao bằng một lời nói dối chân thành. Sự hy sinh đó giúp cả tổ đủ sức vượt qua hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ. Tình đồng chí ở đây là sự bảo bọc, nhường nhịn miếng ăn, cái sống cho nhau trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.

Lâm Đồng16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một nhiệm vụ luồn sâu vào lòng địch để nắm bắt sơ đồ phòng thủ, tổ trinh sát của An, Bình và Cao bị bao vây suốt ba ngày trong một hang đá nhỏ bên bờ suối. Mọi đường tiếp tế bị cắt đứt, lương thực cạn kiệt, mỗi người chỉ còn lại những ngụm nước cuối cùng trong bình tông.

Đến ngày thứ tư, Cao – người em út trong tổ – lả đi vì đói và vết thương ở vai bắt đầu hành sốt. An lục tìm trong túi cóc chiếc ba lô sờn cũ, bất ngờ thấy một mảnh lương khô sót lại, chỉ nhỏ bằng nửa bàn tay.An bẻ mảnh lương khô làm ba phần, nhưng Bình gạt đi:
  • "Anh An, anh là tổ trưởng, anh phải tỉnh táo để dẫn tụi em về. Anh ăn đi."
    An nhìn hai người đồng đội, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ nhưng ánh lên sự kiên định. Anh lặng lẽ nhét cả mảnh lương khô vào miệng Cao rồi nói dối:

  • "Tao với Bình vừa ăn lúc mày đang ngủ rồi. Đây là phần để dành cho mày, ăn đi rồi lấy sức mà bò qua vọng gác đêm nay."

  • Bình hiểu ý anh, cũng gật đầu xác nhận, dù bụng anh đang thắt lại vì đói. Cao tin thật, ăn mảnh lương khô ấy với tất cả hy vọng. Đêm đó, dưới sự dìu dắt của An và Bình, tổ trinh sát đã vượt qua vòng vây dày đặc, mang được sơ đồ quý giá về căn cứ.Khi về đến nơi an toàn, lúc Cao lấy đồ ra tắm rửa, anh mới phát hiện trong túi áo của An và Bình vẫn còn hai tờ giấy gói lương khô trống không. Anh chợt hiểu ra, hai người anh đã nhịn đói để dành sự sống cho mình.Nhiều năm sau, khi đã là những cựu chiến binh, mỗi lần gặp mặt, họ lại mua một bánh lương khô, bẻ chia nhau như một nghi thức thiêng liêng. Với họ, tình đồng chí không phải là điều gì lớn lao, mà chính là sự hy sinh thầm lặng, là lời nói dối cao thượng để nhường lại chút hơi tàn cho người anh em mình được sống.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn