Khác

Mảnh trăng cuối rừng

Mảnh trăng cuối rừng là một truyện ngắn nổi tiếng của nhà văn Nguyễn Minh Châu, sáng tác vào thời kỳ đầu của cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc do đế quốc Mỹ tiến hành. Tác phẩm là đại diện tiêu biểu cho văn học kháng chiến Việt Nam, giàu chất thơ và ca ngợi vẻ đẹp con người trong chiến tranh.

An Giang03/04/2026Nguyễn Thị Ngọc Hân (Xã Đoàn Vĩnh Thạnh Trung)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện xoay quanh một người lính lái xe tên Lãm, làm nhiệm vụ vận chuyển trên tuyến đường Trường Sơn. Một lần, anh gặp một cô gái tên Nguyệt — một nữ thanh niên xung phong.

Nguyệt không phải kiểu người quá nổi bật, nhưng lại có vẻ đẹp rất dịu dàng, trong trẻo và đầy nữ tính. Trong hoàn cảnh chiến tranh khắc nghiệt, cô vẫn giữ được sự nhẹ nhàng và niềm tin vào cuộc sống.

Trong một chuyến đi, Lãm và Nguyệt có dịp gặp nhau, trò chuyện và dần nảy sinh tình cảm. Nhưng đó là thứ tình cảm rất đặc biệt — không ồn ào, không vội vàng, mà âm thầm, sâu sắc.

Có một chi tiết rất đẹp: giữa rừng đêm, ánh trăng xuất hiện — “mảnh trăng cuối rừng” như soi sáng tâm hồn con người, làm dịu đi sự khốc liệt của chiến tranh. Ánh trăng ấy cũng giống như tình cảm của họ: mong manh nhưng rất đẹp và đáng trân trọng.

Nhưng chiến tranh không cho họ nhiều thời gian. Họ phải tiếp tục nhiệm vụ, mỗi người một hướng, mang theo trong lòng những cảm xúc chưa kịp nói hết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn