Bài viết

MẮT BÃO THÀNH ĐÔ

Trong ký ức của những người lính đặc công rừng Sác năm ấy, Sài Gòn những ngày cuối tháng 4 năm 1975 không chỉ có lửa và khói, mà còn có cả mùi của hoa nhài dại ven sông hòa lẫn với mùi bùn non. Thành, một trung đội phó đặc công tinh nhuệ, đứng lặng người dưới tán đước, đôi mắt anh nhìn chăm chú về phía ánh đèn mờ ảo của thành phố phía xa.

Thái Nguyên17/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẮT BÃO THÀNH ĐÔ

Trong ký ức của những người lính đặc công rừng Sác năm ấy, Sài Gòn những ngày cuối tháng 4 năm 1975 không chỉ có lửa và khói, mà còn có cả mùi của hoa nhài dại ven sông hòa lẫn với mùi bùn non. Thành, một trung đội phó đặc công tinh nhuệ, đứng lặng người dưới tán đước, đôi mắt anh nhìn chăm chú về phía ánh đèn mờ ảo của thành phố phía xa.

Thành là con trai của vùng đất Quảng Bình gió Lào cát trắng. Anh gia nhập binh chủng đặc công từ năm 19 tuổi, mang theo sự dẻo dai của một con báo và cái đầu lạnh của một kỳ thủ. Nhiệm vụ của đội anh lần này là một trong những mắt xích sống còn của chiến dịch: Đánh chiếm và giữ vững cầu Rạch Chiếc để mở đường cho các binh đoàn xe tăng tiến vào nội đô.

Đêm 27 tháng 4, trời tối như hũ nút. Thành cùng mười hai đồng đội bôi bùn đen khắp người, chỉ chừa lại đôi mắt sáng rực. Họ không dùng súng trường dài, mỗi người chỉ có một khẩu AK báng gấp, vài quả thủ pháo và những con dao găm sáng loáng gắn bên hông.

"Toàn đội nghe lệnh," Thành thì thầm, giọng anh trầm nhưng đanh thép. "Chúng ta là những bóng ma. Không tiếng động, không dấu vết. Phải giữ bằng được cầu cho tới khi đại quân đến. Nếu cầu gãy, máu của anh em trên xe tăng sẽ đổ."

Họ lặn dưới lòng sông, thở qua những ống sậy mỏng manh. Nước sông Sài Gòn mùa này bắt đầu nóng, chảy xiết. Phía trên đầu họ, tiếng tàu tuần tiễu của địch gầm rú, ánh đèn pha quét dọc mặt nước như những chiếc lưỡi lửa đang săn tìm mồi.

Thành dẫn đầu. Anh tiếp cận chân cầu Rạch Chiếc một cách điêu luyện. Khi đôi bàn tay bám vào trụ bê tông nhám lạnh, anh cảm nhận được độ rung của những chuyến xe quân sự phía trên. Địch canh phòng cẩn mật, hỏa lực mạnh với các ổ súng máy sẵn sàng nhả đạn.

3 giờ sáng ngày 28 tháng 4, lệnh nổ súng vang lên.

Một tiếng nổ đanh gọn từ quả thủ pháo của Thành hất tung chòi canh phía Đông. Ngay lập tức, màn đêm bị xé toạc bởi những vệt đạn vạch đường. Thành băng mình lên mặt cầu như một mũi tên. Anh áp sát một ổ trọng liên, dùng dao găm dứt điểm chớp nhoáng trước khi tên lính kịp chạm vào cò súng.

"Giữ lấy hai đầu cầu!" Thành hét lớn qua tiếng đạn.

Trận chiến diễn ra không cân sức về quân số, nhưng lính đặc công có lợi thế của sự bất ngờ và lòng quả cảm không biên giới. Thành bị một vết đạn sượt qua vai, máu thấm đỏ chiếc áo xanh đặc công, nhưng anh không dừng lại. Anh biết, chỉ cần một phút lơi lỏng, địch sẽ giật sập cầu để ngăn bước tiến của quân ta.

Suốt một ngày đêm, mười hai con người ấy đã đối đầu với cả một tiểu đoàn địch có pháo binh yểm trợ. Có những lúc, Thành tưởng như mình đã kiệt sức khi những người đồng đội thân thiết nhất ngã xuống ngay bên cạnh. Hùng, cậu em út trong đội, trước khi nhắm mắt vẫn còn nắm chặt tay Thành, thầm thì: "Anh... phải thấy Sài Gòn... giải phóng thay em."

Sáng ngày 30 tháng 4, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp khói súng đặc quánh, tiếng gầm rú của động cơ hạng nặng vang lên từ phía xa. Đó không phải tiếng máy bay địch. Đó là tiếng xích xe tăng của quân giải phóng.

Chiếc xe tăng 843 hùng dũng tiến tới. Thành đứng ở đầu cầu, tay giơ cao chiếc khăn rằn nhuốm máu và bụi đường làm tín hiệu. Khi chiếc xe tăng đầu tiên lăn bánh qua cây cầu vẫn còn nguyên vẹn, Thành khuỵu xuống. Anh không té ngã vì vết thương, mà vì sự nhẹ nhõm đến cùng cực.

Trưa hôm đó, Sài Gòn rợp trời cờ hoa. Thành ngồi trên bệ cửa sổ của một tòa nhà cao tầng gần dinh Độc Lập, nhìn dòng người đổ ra đường reo hò. Anh rút từ trong túi áo ngực một nhành hoa dại đã héo rũ – nhành hoa anh hái ven sông trước khi vào trận.

Hòa bình đã đến. "Thời hoa nở" mà anh và đồng đội hằng mơ ước không phải là sắc hoa rực rỡ trong các hiệu bán hoa ở quận 1, mà chính là nụ cười hạnh phúc trên gương mặt của những người mẹ, người chị đang vẫy chào đoàn quân chiến thắng.

Thành khép mắt lại, trong gió Sài Gòn hôm ấy, anh nghe thấy tiếng hát của những người đã nằm lại dưới chân cầu, hòa vào bản giao hưởng của một thời đại mới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn