Mắt Biếc
Mắt Biếc
Tôi từng biết đến "Mắt Biếc" qua những trang văn lãng mạn của tuổi học trò, nhưng trong một buổi chiều ngồi nghe người cựu binh già bên bờ biển Hạ Long kể lại, "Mắt Biếc" trong tôi lại mang một dáng hình hoàn toàn khác. Đó là tên gọi mà đồng đội năm xưa đặt cho đôi mắt của người chiến sĩ trẻ Nguyễn Nhật Ánh – một đôi mắt trong veo, gửi gắm cả tình yêu quê hương và khát vọng hòa bình giữa những ngày gian khổ nhất.
Đôi mắt nhìn về phía tương lai
"Hồi đó, chú Nhật Ánh trẻ măng, thư sinh lắm," bác cựu binh nheo mắt nhìn ra khơi xa, giọng bùi ngùi nhớ lại. "Giữa cái nắng cháy, cái bụi than và khói bom của vùng đất Quảng Ninh những năm tháng chiến tranh, ai nấy đều lem luốc. Nhưng riêng Ánh, lúc nào người ta cũng ấn tượng bởi đôi mắt sáng, xanh trong như nước biển ngày lặng gió. Anh em quý quá cứ trêu là 'cậu mắt biếc' của tiểu đội."
Người thanh niên Nguyễn Nhật Ánh ngày ấy không chọn cuộc sống bình lặng. Nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, chú gác lại những dự định cá nhân, tình nguyện tham gia vào lực lượng tự vệ, xung kích, có mặt ở những nơi hiểm nguy nhất để bảo vệ mạch máu giao thông và các cơ sở sản xuất vùng mỏ.
"Mày biết không, công việc bốc vác, vận chuyển khí tài hay rà phá bom mìn gian khổ vô cùng. Nhiều đêm thức trắng, đói và mệt, nhưng cứ nhìn vào đôi mắt đầy lạc quan, ngập tràn niềm tin chiến thắng của chú Ánh là anh em lại có thêm sức mạnh để chiến đấu."
Tinh thần kiên trung của người con đất mỏ
Trong lời kể của người đi trước, nhân vật Nguyễn Nhật Ánh hiện lên không chỉ với tâm hồn lãng mạn của một người yêu văn nghệ, mà trên hết là sự can trường của một chiến sĩ vùng mỏ.
Mỗi lần máy bay địch oanh tạc, tiếng còi báo động vang lên, chú luôn là một trong những người đầu tiên lao ra trận địa. Dù trong tay chỉ là những công cụ thô sơ hay súng trường bán tự động, chú và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, giữ vững từng tấc đất, từng hầm mỏ để dòng than của Tổ quốc không bao giờ ngừng chảy.
"Có những trận bom dội xuống ngay sát sườn hầm, đất đá đổ sập, ai cũng nghĩ là không qua khỏi. Nhưng khi khói tan, bước ra ngoài, việc đầu tiên chú làm là cười thật tươi, đôi mắt 'mắt biếc' ấy lại sáng lên, xua đi mọi nỗi sợ hãi của anh em," bác kể, khóe miệng rạng rỡ một nụ cười hoài niệm.
Lời nhắn nhủ từ quá khứ
Câu chuyện khép lại khi hoàng hôn buông xuống trên vịnh biển. Hình ảnh đôi mắt "Mắt Biếc" của người chiến sĩ năm nào như hòa vào màu xanh của biển trời Hạ Long hôm nay.
Bác cựu binh quay sang nhìn tôi, vỗ vai nhắn nhủ: "Thế hệ của các chú, của chú Nhật Ánh ngày ấy, giữ đôi mắt trong sáng là để nhìn về một ngày mai hòa bình, đất nước tự do. Bây giờ các cháu được sống trong cảnh thanh bình, hãy giữ cho tâm hồn và lý tưởng của mình luôn xanh trong như thế, sống và cống hiến hết mình cho xứng đáng với thanh xuân của cha anh."



