Mắt lửa (1)
Mắt lửa
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, trên tuyến đường Trường Sơn luôn có một người lính trinh sát tên Minh. Đồng đội thường gọi anh là "Mắt lửa" bởi đôi mắt của anh lúc nào cũng sáng rực, đầy quyết tâm, như có thể nhìn xuyên màn đêm và bom đạn.
Đêm nào cũng vậy, khi những đoàn xe chở lương thực và vũ khí chuẩn bị lăn bánh, Minh lại lặng lẽ đi trước hàng cây số để dò đường. Anh phát hiện bom nổ chậm, đánh dấu những đoạn đường nguy hiểm và báo hiệu cho đồng đội đi qua an toàn. Có những hôm mưa rừng xối xả, đất đá sạt lở, nhưng anh vẫn không rời vị trí.
Một lần, máy bay địch bất ngờ quay lại ném bom ngay khi đoàn xe đang tiến vào trọng điểm. Minh lập tức đốt một ngọn đuốc và đứng trên sườn đồi ra hiệu cho các xe đổi hướng. Ánh lửa nhỏ giữa màn đêm đã giúp cả đoàn xe tránh được trận bom. Nhưng cũng chính ánh lửa ấy khiến địch phát hiện vị trí của anh.
Sau trận bom, đồng đội chỉ còn tìm thấy chiếc mũ tai bèo và ngọn đuốc đã tắt. Minh đã hy sinh, nhưng toàn bộ đoàn xe đều an toàn, kịp đưa hàng ra tiền tuyến.
Từ đó, mỗi khi nhắc đến anh, đồng đội đều nói: "Đôi mắt của Minh đã tắt, nhưng ngọn lửa trong trái tim người lính thì không bao giờ tắt." Họ gọi anh bằng cái tên thân thương "Mắt lửa", bởi ánh mắt ấy đã trở thành niềm tin, lòng dũng cảm và ý chí vượt qua mọi gian khổ.



