MẬT MÃ ĐÊM MẬU THÂN
Những ngày đầu năm 1968, Hà Nội rét ngọt nhưng không khí tại đơn vị 9920 lại nóng như lò lửa. Trong căn hầm sâu của Bộ Tổng tham mưu, ánh đèn dầu leo lét soi tỏ những gương mặt trẻ măng nhưng đầy nghị lực. Trần Thị Tư, cô gái với đôi mắt sáng, đang ngồi dán mắt vào những dải băng giấy dài dằng dặc đầy những ký hiệu Morse và các dãy số mật mã hóa.
MẬT MÃ ĐÊM MẬU THÂN
Những ngày đầu năm 1968, Hà Nội rét ngọt nhưng không khí tại đơn vị 9920 lại nóng như lò lửa. Trong căn hầm sâu của Bộ Tổng tham mưu, ánh đèn dầu leo lét soi tỏ những gương mặt trẻ măng nhưng đầy nghị lực. Trần Thị Tư, cô gái với đôi mắt sáng, đang ngồi dán mắt vào những dải băng giấy dài dằng dặc đầy những ký hiệu Morse và các dãy số mật mã hóa.
Đơn vị 9920 khi ấy là nơi tiếp nhận và chuyển đi những mệnh lệnh tối mật từ cơ quan chỉ huy cao nhất đến các chiến trường miền Nam, Lào và Campuchia. Với Tư, mỗi con số không chỉ là mực trên giấy, mà là sinh mạng của hàng vạn đồng chí đang ém quân trong rừng sâu, là giờ G của cuộc tổng tấn công đang cận kề.
"Tư này, nếu bản tin này chậm một phút, pháo binh ta có thể bắn nhầm vào đội hình bộ binh. Con số phải tuyệt đối chính xác!" - Chị Cầm khẽ nhắc khi tiếng máy bay địch gầm rú trên bầu trời Hà Nội.
Đêm 29 Tết Mậu Thân, một trận oanh tạc bất ngờ nổ ra ngay gần khu vực đóng quân. Sức ép từ những quả bom tấn khiến trần hầm rung chuyển, bụi đất rơi lả tả xuống những bản thảo. Đèn điện vụt tắt. Trong bóng tối, Tư không hề hoảng loạn. Cô thắp vội ngọn nến nhỏ, che tay để ánh sáng không lọt ra ngoài, và tiếp tục công việc dịch mã.
Giữa tiếng nổ xé lòng của đạn cao xạ và bom Mỹ, đôi tay Tư vẫn thoăn thoắt trên bàn phím máy chữ. Bản mật mã khẩn cấp về việc thay đổi thời gian nổ súng tại một trọng điểm ở Sài Gòn cần được gửi đi ngay lập tức. Tư biết, cô đang chạy đua với tử thần. Mồ hôi chảy dài trên má, hòa cùng bụi đất, nhưng ánh mắt cô chỉ tập trung vào những con số.
Khi bản tin cuối cùng được phát đi thành công, Tư ngả người ra ghế, đôi tai vẫn còn ù đi vì tiếng nổ. Ngoài kia, mùa xuân đang về, và trong lòng cô, một niềm tin mãnh liệt rực cháy: Đòn tấn công này sẽ thay đổi cục diện cuộc chiến.
Năm 1968 đi vào lịch sử như một bản hùng ca, và bà Trần Thị Tư cùng đơn vị 9920 đã viết nên những nốt nhạc thầm lặng nhưng vang dội nhất. "Thời hoa lửa" của bà không phải là trực tiếp xông lên với lưỡi lê, mà là những đêm trắng canh giữ bí mật quốc gia.
Nhiều năm sau, mỗi khi nghe tiếng pháo giao thừa, bà lại nhớ về căn hầm ấy, nhớ về những dãy số đã trở thành một phần máu thịt. Bà hiểu rằng, hòa bình hôm nay được xây đắp từ những nhịp đập hối hả của con tim và sự chính xác đến từng milimet của những "cánh chữ" trong lửa đạn năm nào.



