MẶT TRẬN KHỐC LIỆT KHÔNG TIẾNG SÚNG
Nguyễn Văn Việt (1958, Hà Tĩnh) là chiến sĩ tận tụy trong thời bình. Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, anh tiếp tục công tác trong ngành Công an, làm Cảnh sát giao thông tại huyện Cẩm Xuyên. Ngày 3/8/1993, khi đang làm nhiệm vụ truy bắt xe buôn lậu, anh anh dũng hy sinh, dù trước đó phải gác lại việc đưa con đi tiêm phòng. Sự hy sinh của anh để lại nỗi đau cho gia đình nhưng cũng trở thành nguồn động lực để các con tiếp bước, góp phần gìn giữ bình yên cho xã hội.

Những câu chuyện về sự hy sinh luôn mang theo nỗi đau. Nhưng với Liệt sĩ Nguyễn Văn Việt, đó không chỉ là nỗi đau của một gia đình, mà còn là bản ghi chép lặng thầm về sự cống hiến trong thời bình, nơi không có chiến hào, không tiếng súng trận, nhưng vẫn có những con người ngã xuống để giữ cho cuộc sống thường ngày được bình yên. Từ chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam đến chiến sĩ Công an nhân dân Liệt sĩ Nguyễn Văn Việt sinh ngày 10/10/1958, tại thôn Bắc Tiến (nay là thôn Bình Tiến), xã Cẩm Bình, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh (nay thuộc xã Cẩm Bình, tỉnh Hà Tĩnh). Anh lớn lên trong một gia đình giàu truyền thống hiếu học, có cha là giáo viên Tiểu học Cẩm Bình - người cả đời gắn bó với bảng đen phấn trắng, lặng lẽ gieo chữ và gieo người. Từ mái nhà ấy, Nguyễn Văn Việt sớm hình thành cốt cách điềm đạm, kỷ luật, trọng trách nhiệm, biết đặt lợi ích chung lên trên nhu cầu riêng. Sau khi tốt nghiệp lớp 10/10 Trường THPT Cẩm Bình (niên khoá 1974 - 1977), anh lên đường nhập ngũ năm 1977, bắt đầu con đường quân ngũ trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó. Năm 1982, hoàn thành nghĩa vụ quân sự, khi nhiều người chọn trở về đời thường, Nguyễn Văn Việt lại đưa ra một quyết định khác: tiếp tục khoác lên mình sắc phục, chuyển sang ngành Công an nhân dân.
Anh thi tuyển và theo học tại Trường Trung học Cảnh sát nhân dân I (Hà Nội), sau đó không ngừng học tập, rèn luyện tại Học viện Cảnh sát (hệ tại chức). Con đường học tập của anh là minh chứng cho ý chí vươn lên, tinh thần tự học, tự rèn của một người lính thời bình - không ngừng hoàn thiện mình để đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của nhiệm vụ giữ gìn an ninh, trật tự. Quá trình công tác của anh gắn liền với những địa bàn phức tạp, gian nan. Từ Công an huyện Con Cuông (Nghệ An) - vùng núi nhiều hiểm trở - đến năm 1991, anh được điều chuyển về Đội Cảnh sát giao thông Công an huyện Cẩm Xuyên, quê hương mình. Là Cảnh sát giao thông trong thời kỳ kinh tế thị trường manh nha, anh đối mặt với đủ loại cám dỗ, chống đối, hiểm nguy từ những đối tượng buôn lậu, trốn thuế, vi phạm pháp luật. Không hào nhoáng, không ồn ào, công việc của anh là những ca trực dài trên quốc lộ, những lần đối diện trực tiếp với nguy hiểm, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau một khoảnh khắc. Ngã xuống trên mặt trận khốc liệt không tiếng súng Ngày 3/8/1993 (tức ngày 15/6 âm lịch), trong khi làm nhiệm vụ truy bắt xe hàng lậu trốn thuế trên quốc lộ 1A, đoạn qua xã Cẩm Trung, huyện Cẩm Xuyên, đồng chí Nguyễn Văn Việt đã anh dũng hy sinh, khi tuổi đời và khát vọng cống hiến đang ở độ chín nhất. Đằng sau sự hy sinh ấy là một câu chuyện khiến bất kỳ ai nghe đến cũng nghẹn lòng. Ngày hôm đó, con trai đầu của anh bị chó dại cắn. Anh đang đưa con đi tiêm phòng thì nhận được lệnh làm nhiệm vụ khẩn cấp. Giữa tình cha và trách nhiệm của người chiến sĩ, anh đã nén lại nỗi lo riêng, gửi đứa con thơ cho người thân để kịp thời lên đường. Anh ra đi như bao lần khác - không ngờ đó là lần cuối cùng.
Hai vai gánh vác công việc Khi anh ngã xuống, phía sau là một mái nhà trống vắng. Người vợ - chị Nguyễn Thị Vịnh, khi ấy mới 34 tuổi, giáo viên mầm non bỗng trở thành trụ cột duy nhất của gia đình với ba đứa con thơ: con lớn học lớp 2, con thứ hai lớp 1, con út mới ba tuổi rưỡi. Nỗi đau mất chồng, cộng với gánh nặng mưu sinh và chăm sóc bố mẹ chồng già yếu, khiến sức khoẻ chị suy kiệt. Chị buộc phải nghỉ việc, trở về quê, bắt đầu hành trình tảo tần, lặng lẽ, bền bỉ của một người vợ liệt sĩ. Không lời than vãn, không kêu ca số phận, chị chọn cách sống tử tế, nuôi dạy các con bằng tất cả tình yêu thương và niềm tin vào giá trị của sự hy sinh. Thời gian trôi qua, những đứa trẻ lớn lên trong sự thiếu vắng vòng tay cha, nhưng không thiếu đi một điểm tựa tinh thần. Chính từ nỗi đau ấy, ý chí và lý tưởng của người cha đã được chuyển giao âm thầm. Con trai cả Nguyễn Văn Nam (sinh năm 1984) hôm nay đã là Trung tá, Phó Đội trưởng Phòng Cảnh sát giao thông Công an tỉnh Hà Tĩnh. Mỗi ngày đứng trên tuyến đường quen thuộc, cầm còi hiệu lệnh, xử lý vi phạm, anh hiểu rằng mình đang tiếp nối một “ca trực” mà cha mình đã để dang dở. Con gái thứ hai Nguyễn Thị Thanh Hải (sinh năm 1986) hiện là giáo viên Sinh học Trường THPT Hà Huy Tập - tiếp nối truyền thống hiếu học, lặng lẽ gieo tri thức cho thế hệ trẻ. Con gái út Nguyễn Thị Thu Hà tốt nghiệp Học viện Cảnh sát nhân dân, hiện công tác tại Công an xã Cẩm Xuyên - tiếp tục khoác lên mình sắc phục mà cha từng mặc. Đó không chỉ là sự nối nghiệp, mà là sự tiếp nối của một lý tưởng sống, được nuôi dưỡng từ tấm gương hy sinh của người cha và từ sự tảo tần, thuỷ chung của người mẹ. Bình yên được trả giá bằng những mất mát thầm lặng. Liệt sĩ Nguyễn Văn Việt hiện yên nghỉ tại Nghĩa trang Phúc Thành, xã Cẩm Bình, bên cạnh ông bà nội. Anh có thể an lòng, bởi lý tưởng sống của anh không hề khép lại nơi nấm mồ, mà đang tiếp tục sống trong từng hành động của các con, trong sắc phục Công an nhân dân, trong những tiết học trên bục giảng. Câu chuyện về anh nhắc nhở chúng ta rằng: Bình yên của đời sống hôm nay được đánh đổi không chỉ bằng những hy sinh nơi chiến trường, mà còn bằng những con người ngã xuống giữa thời bình, trong những ca trực tưởng như rất đỗi đời thường. Anh đã ra đi, nhưng “ca trực” của anh thì chưa bao giờ kết thúc
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



