MẶT TRẬN KHỐC LIỆT KHÔNG TIẾNG SÚNG (1)
Có những sự hy sinh không diễn ra giữa khói lửa chiến tranh, không vang lên tiếng súng hay những bản hùng ca nơi chiến tuyến. Nhưng chính trong những ngày tháng bình yên của đời sống, vẫn có những con người lặng lẽ ngã xuống để giữ cho xã hội được bình yên, để mỗi con đường, mỗi mái nhà vẫn sáng đèn trong sự an toàn. Câu chuyện của Liệt sĩ Nguyễn Văn Việt là một câu chuyện như thế — giản dị, lặng thầm nhưng khiến người ta không khỏi nghẹn lòng khi nhắc đến. Sinh ra và lớn lên trên quê hương Cẩm Bình, Hà Tĩnh, trong một gia đình giàu truyền thống hiếu học, Nguyễn Văn Việt sớm được hun đúc tính cách điềm đạm, sống trách nhiệm và giàu tinh thần cống hiến. Sau khi tốt nghiệp phổ thông, anh lên đường nhập ngũ vào năm 1977, khi đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Những năm tháng trong quân ngũ đã rèn luyện cho anh bản lĩnh của người lính và một tình yêu sâu nặng với màu áo phục vụ nhân dân. Hoàn thành nghĩa vụ quân sự, anh không chọn trở về cuộc sống bình thường như nhiều người khác, mà tiếp tục gắn bó với con đường phục vụ đất nước khi chuyển sang lực lượng Công an nhân dân. Từ những ngày học tập tại Trường Trung học Cảnh sát nhân dân I đến quá trình công tác tại nhiều địa bàn khó khăn, anh luôn tận tụy và nghiêm túc với nhiệm vụ của mình. Những năm đầu của thời kỳ kinh tế thị trường, công việc của lực lượng Cảnh sát giao thông đối diện với không ít hiểm nguy. Những chuyến xe chở hàng lậu, những cuộc truy bắt trên quốc lộ, những tình huống bất ngờ giữa đêm khuya… tất cả đều là những “mặt trận” âm thầm mà người chiến sĩ phải đối diện mỗi ngày. Và rồi, trong một lần làm nhiệm vụ vào ngày 3/8/1993, trên Quốc lộ 1A đoạn qua huyện Cẩm Xuyên, anh đã anh dũng hy sinh khi đang truy bắt xe hàng lậu trốn thuế. Điều khiến câu chuyện ấy trở nên day dứt hơn cả là trước khi lên đường làm nhiệm vụ, anh đang đưa con trai đi tiêm phòng sau khi bị chó dại cắn. Giữa nỗi lo của một người cha và trách nhiệm của người chiến sĩ, anh đã gác lại việc riêng để nhận nhiệm vụ khẩn cấp. Anh rời nhà như bao lần khác, không ai biết đó lại là lần cuối cùng. Sự ra đi của anh để lại khoảng trống quá lớn cho gia đình nhỏ. Người vợ trẻ ngày ấy một mình gồng gánh nuôi ba con thơ trong thiếu thốn và mất mát. Nhưng bằng nghị lực và tình yêu thương, chị đã âm thầm vượt qua những tháng năm khó khăn nhất để nuôi dạy các con trưởng thành. Hôm nay, những đứa con của anh đã lớn lên bằng niềm tự hào về người cha liệt sĩ. Người con trai nối bước cha trong màu áo Công an nhân dân, người con gái trở thành cô giáo đứng trên bục giảng, người con út cũng tiếp tục phục vụ trong lực lượng công an. Đó không chỉ là sự nối tiếp nghề nghiệp, mà còn là sự tiếp nối của một lý tưởng sống đẹp — sống trách nhiệm, biết cống hiến và đặt lợi ích của cộng đồng lên trên lợi ích riêng của bản thân. Thời gian có thể làm dịu đi nỗi đau, nhưng sự hy sinh của những người như Nguyễn Văn Việt sẽ còn được nhắc nhớ mãi. Bởi bình yên của cuộc sống hôm nay không tự nhiên mà có. Đằng sau những ngày tháng yên ổn ấy là biết bao con người đã âm thầm đánh đổi bằng tuổi trẻ, hạnh phúc và cả tính mạng của mình. Anh đã ra đi, nhưng “ca trực” của anh dường như vẫn chưa bao giờ kết thúc.


