Mặt trận mới không tiếng súng
Sau ngày thống nhất đất nước, nhiều chiến sĩ nghĩ rằng mình sẽ được trở về quê hương sau nhiều năm chiến đấu. Thế nhưng, nhiệm vụ mới lại chờ họ ở vùng biên giới An Giang - Kiên Giang. Thay vì hành quân ra trận, họ mang theo cuốc, xẻng để khai hoang, đào kênh, đắp đập và trồng lúa trên những vùng đất còn hoang vu.
Đó là khu vực Kênh Tám Ngàn và Tứ giác Long Xuyên, nơi đất đai ngập phèn, cỏ dại mọc um tùm, mùa nắng khô cháy, mùa mưa ngập nước. Điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn. Nước ngọt khan hiếm, quần áo rách vá nhiều lần, bữa ăn đạm bạc. Những người lính từng vượt qua bom đạn nay lại phải đối mặt với thiên nhiên khắc nghiệt và cuộc sống gian khó.
Không ít chiến sĩ băn khoăn, thậm chí chán nản khi từ chiến đấu chuyển sang lao động sản xuất. Một số người mong được phục viên để trở về với gia đình sau nhiều năm xa cách. Trước tình hình đó, cán bộ các cấp không chỉ động viên bằng lời nói mà còn trực tiếp xuống đồng, cùng ăn, cùng ở, cùng làm với chiến sĩ. Họ giải thích rằng làm kinh tế cũng là một nhiệm vụ chiến đấu, bởi muốn giữ vững biên giới thì trước hết phải xây dựng vùng biên giàu mạnh, ổn định.
Sự gần gũi của người chỉ huy đã tạo nên niềm tin trong đơn vị. Dần dần, những cánh đồng lúa thay thế bãi lau sậy, những con kênh mới được đào để rửa phèn, dẫn nước. Người lính hiểu rằng, dù cầm súng hay cầm cuốc, họ đều đang góp phần bảo vệ Tổ quốc.



