Màu áo bạc theo năm tháng
Ngày ấy, Thắm mặc áo thanh niên xung phong màu xanh, chạy khắp các tuyến đường mở lối. Áo rách, chị vá; áo bẩn, chị giặt bằng nước suối; áo phai màu, chị vẫn mặc, vì đó là màu của tuổi trẻ.
Chiến tranh qua đi, Thắm trở về quê, làm ruộng, nuôi con. Chiếc áo xanh được gấp lại, cất dưới đáy hòm. Nhiều năm sau, chị lấy ra, màu áo đã bạc, đường vá vẫn còn nguyên.
Mỗi lần nhìn chiếc áo, Thắm nhớ những người bạn không về, nhớ tiếng cuốc xẻng bên hố bom, nhớ những đêm ngồi canh đường. Chiếc áo không còn vừa nữa, nhưng ký ức thì vẫn nguyên vẹn.
Với Thắm, màu áo bạc không phải là phai nhạt, mà là dấu chứng của một thời hoa lửa đã in hằn lên da thịt và cuộc đời.



